huyền của on noãn truyện
Ôn Noãn là một phụ nữ thông minh, tài giỏi. Chiếm Nam Huyền đích thị là một tổng tài âm hiểm, phúc hắc, anh thích thiết kế cục diện thành một cái bẫy thâm sâu để ai đó rơi vào. Ngoài ái tình thì chính là cuộc chiến của hai kẻ thông minh, mà người biết nhẫn nại luôn là kẻ thắng cuộc.
Tống Ôn Noãn nói rất chân thành. "Ta cũng thật là, ngươi không cần mặt mũi như vậy, ta thế mà lại lo lắng ngươi nghĩ quẩn." Lão sư nói xong, liền đi ra phòng học. Nhìn thấy lão sư rời đi, Tống Ôn Noãn vội vàng hướng về mặt ngoài phòng học chạy tới. Ăn cơm nếu như đi chậm, liền phải xếp hàng, hắn ghét nhất chính là xếp hàng. "Cẩu ca!"
Huyền của Ôn Noãn. Tác giả: An Ninh. Thể loại: Ngược tâm, Sủng, Truyện Ngắn - Ngôn Tình. Số chương: 24. Lượt xem: 8430. Xem mục lục. Đọc online. Huyền của Ôn Noãn là bộ truyện thể loại ngôn tình, ngược, sủng, happy ending vô cùng hấp dẫn của tác giả An Ninh, một cây bút
Tác giả: Hoa Noãn Thể loại: Ngôn Tình Nguồn: Edit: shorthair4eye Trạng thái: Full Chương cuối: Kết thúc. Giới thiệu truyện: Truyện Chàng Nha Sĩ Sạch Sẽ Biến Thái Của Tôi của tác giả Hoa Noãn thuộc thể loại ngôn tình hiện đại. Trên thể giới này mọi điều đều có thể
Thông tin truyện Huyền Của Ôn Noãn Tác giả: An Ninh Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Sủng Trạng thái: Full Đánh giá: 7.7/10 từ 460 lượt Đã từng bắt đầu, đã từng kết thúc Sau đó gặp lại, sau đó yêu hận đan xen Anh dùng tất cả cơ mưu đưa cô vào tròng Bởi vì, anh đã từng chỉ vào cô và thề Muốn cô tự động tự giác, tự mình quay trở về bên cạnh anh
Chuyện tình đầu tiên của Trương Quân Ninh và Trương Hàn đẹp nhưng thật bi thương Chỉ khi sau đó, cả hai cùng về nước, cả cô và anh mới có cơ hội tìm lại những kỉ niệm đã cũ. Nếu như cô vẫn còn đang chật vật với những ám ảnh quá khứ thì anh lại buông bỏ chiếc nhẫn đính hôn cùng Bạc Nhất Tâm để quay về theo đuổi lại cô.
App Vay Tiền Nhanh. Huyền của Ôn Noãn, Ôn Noãn và Chiếm Nam Huyền của cô, trong ánh nắng chan hòa nơi đây, dưới tiếng đàn du dương, kể một câu chuyện cũ thiên trường địa cửu đã rất lâu. Tuổi trẻ non nớt yêu vô cùng sâu sắc, chia tay tàn nhẫn lại không có nguyên nhân, khiến hai người xa xăm cách trở mười năm, để cái tên cấm kị kia trở thành một vết thương lòng. Cho dù bên cạnh đã có một người khác bầu bạn, nhưng sâu trong tâm trí vẫn không thể bình ổn khi hoài niệm.
Contents1 Giới thiệu Truyện Huyền Của Ôn Noãn2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Huyền Của Ôn Noãn “cập nhật ngày 12/06/2023“ Trọn bộ Huyền Của Ôn Noãn Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Huyền Của Ôn Noãn 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Huyền Của Ôn Noãn Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Đã từng bắt đầu, đã từng kết thúc Sau đó gặp lại, sau đó yêu hận đan xen Anh dùng tất cả cơ mưu đưa cô vào tròng Bởi vì, anh đã từng chỉ vào cô và thề Muốn cô tự động tự giác, tự mình quay trở về bên cạnh anh Thế nhưng cuối cùng, một lần nữa cô lại khiến anh thất vọng Anh tự tay đẩy mạnh cô vào cửa khẩu hải quan ở sân bay Xin cô đi, xin cô từ nay về sau cho anh một con đường sống. Đã từng quyết định sai lầm, đã từng hối hận bất lực Sau đó cố gắng, sau đó gần tình khiếp sợ Cô dùng hết thảy trí tuệ của mình bước từng bước tới gần anh Bởi vì cô hy vọng có thể vãn hồi lại hạnh phúc của ngày trước Nhưng anh cường ngạnh, anh lãnh đạm, anh vô tình và quyết tuyệt. Khiến cô muốn khóc, một lần nữa và một lần nữa tự nhủ phải yêu cẩn thận Cuối cùng mang theo một trái tim đau thương cả đời không thuốc nào trị dứt. Cô lên mà không biết máy bay sẽ bay về phương trời nào. Một tác phẩm được đánh giá là thách thức sức chịu đựng của độc giả cuối cùng cũng đợi được ngày “phá kén chui ra” Danh sách chương Chương 1 Bắt đầu, gặp lại Chương 2 Cạnh đoạt, Lãnh thị Chương 3 Chọn ai, manh mối Chương 4 Sát khí, Ích Chúng Chương 5 Điều tra, chân tướng Chương 6 Đánh cược, quân cờ Chương 7 Cuộc gặp lúc nửa đêm, mối tình đầu Chương 8 Từng yêu, tại sao? Chương 9 Chiến tranh lạnh, khoảng cách ưu thương Chương 10 Đại Hoa, lưu luyến Chương 11 Chìa khóa, từ chức Chương 12 Qua đêm, tin tức Chương 13 Đoạn tuyệt, ích kỉ Chương 14 Tình yêu còn sót lại, mối hận bị bỏ rơi Chương 15 Từ chối gặp, theo đuổi lại Chương 16 Ngã bệnh, kết thúc Chương 17 Chia tay, bỏ đi Chương 18 Dừng bước, kết hôn Chương 19 Khúc mắc, tình triều Chương 20 Thu mua, cơ hội Chương 21 Đường sống, đường ra Chương 22 Biến mất, quản lý Chương 23 Trở về, dẫn dắt Chương 24 Ngoại truyện Trọn bộ Truyện Huyền Của Ôn Noãn “cập nhật ngày 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment
“Nhiều khi, một người gặp gỡ một người là có nguyên do, em gặp anh, là để thành toàn cho anh và cô ấy, nhìn thấy hai người tay trong tay, coi nhẹ sự tồn tại của em, cho dù đau đến sắp hít thở không thông cũng vẫn hy vọng anh hạnh phúc, nhưng ai sẽ tới thành toàn em đây? Thật ra kết cục đã sớm được định sẵn rồi, cho dù em có hối hận như thế nào, cũng không thể xóa tan sự thù hận của anh đối với em, cho dù em có khẩn cầu như thế nào, anh cũng không thể từ hận đến yêu em, em sai, chỉ có thể tự mình gánh vác, nỗi đau đớn ấy đã hiện hữu, không bằng em buông tay, hưởng thụ cuộc sống ổn định, năm tháng bình yên. Huyền của Ôn Noãn, chỉ là hồi ức, em chỉ có thể chầm chậm cảm nhận tình yêu của anh đối với em trong trí nhớ, Huyền của Ôn Noãn, chỉ là một kỉ niệm, chúng ta chỉ có quá khứ, không có tương lai, vết thương đã có, không thể quay lại, em chỉ có thể cười rồi nói tạm biệt với anh, xin lỗi, em yêu anh nên mới có thể lựa chọn thương tổn anh để bảo vệ người nhà em, bởi vì anh chính là em, thương tổn anh cũng chính là tra tấn em.” Độc thoại của Ôn Noãn “Anh không biết anh sẽ hận một người đến thế, hận đến mức mỗi một đêm, máu trong người đều rít gào. Nhìn thấy em bình tĩnh, thong dong, anh thiết kế một cái bẫy chờ em nhảy xuống. Nhìn em thương tích đầy mình, lại không thể cười được, tim đau đến tột độ. Huyền của Ôn Noãn, là minh chứng tốt nhất của tình yêu của anh dành cho em, nhưng em lại khiến nó bị tổn thương, dù thế nào anh cũng phải nhìn thấy em tan xương nát thịt, để em cảm nhận được nỗi đau năm đó của anh, hận em sâu đậm, cũng có nghĩa anh yêu em sâu đậm, dù quá khứ chất chứa nhiều nỗi đau như thế, anh vẫn luôn muốn cho em một tương lai hạnh phúc.” Độc thoại của Chiếm Nam Huyền Mất một tuần để đọc xong quyển này, mất một buổi chiều để trấn tĩnh, tôi nhớ quyển sách mình từng tốn thời gian đọc nhất cũng chỉ hơn nó có một ngày, chính là quyển “Đồi gió hú”, khi đó ai cũng nói với tôi hai quyển này khác nhau quá nhiều, tôi không tin, sau đó hào hứng đi mua, tưởng trình của mình thế nào, kết quả đọc xong chỉ có bản thân mới biết mình đã thở phào bao nhiêu lần. Tôi thật không ngờ mình lại có ngày mất cả một tuần để đọc một cuốn tiểu thuyết dày 200 trang, tôi nhớ thầy giáo đã từng nói”Điểm khác nhau lớn nhất giữa Lỗ Tấn là anh trai ông là Sách của Châu Tác Nhân có thể nằm mà đọc, còn sách của Châu Thụ Nhân tên thật của Lỗ Tấn chỉ có thể ngồi đọc, hơn nữa còn như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than. Tôi có thể không hề do dự nói “Huyền của Ôn Noãn” là sách gối đầu giường mỗi đêm của tôi, vốn dĩ là muốn đọc một cuốn sách để mình ngủ ngon hơn một chút, kết quả là mỗi lần đọc xong hai chương tôi không có cách nào đọc tiếp, tôi nằm trên giường nhưng trái tim chưa từng có một giây yên lặng, hơn nữa mỗi sợi lông tơ trên người tôi đều dựng đứng cả lên. Tôi không biết An Ninh, cũng cực kì coi thường tiểu thuyết hiện đại, bởi vì tôi luôn cảm thấy mình đoán được mỗi bước của tác giả tiểu thuyết hiện đại, thật giống loại phim thần tượng của Đài Loan, đến bây giờ thật sự đã trở thành “Phim thần tượng” rồi ấy. Thật ra sách của An Ninh không quá giống người khác, trước đó tôi đã đọc “Phong Vũ” của chị. Nếu tôi biết chị từ cuốn đó, thì đến “Huyền của Ôn Noãn” khiến tôi từ biết đến khâm phục chị, không thể nói là thích, bởi vì chị có rất nhiều cách viết tôi không thích, nhưng không thể không thừa nhận, lực tác động của chị quả thực rất sâu. Huyền của Ôn Noãn, đọc hết cuốn sách, tôi nghĩ điều tôi thích nhất vẫn là cái tên này. Tên của một cuốn sách thường là tinh túy của cả cuốn sách đó, cũng giống như đôi mắt của loài rồng vậy. Huyền của Ôn Noãn, Chiếm Nam Huyền của Ôn Noãn…..Đúng thế, từ đầu đến cuối, cho dù thân phận của hai người họ là gì, có quan hệ thế nào, thật ra dưới tận đáy lòng, Chiếm Nam Huyền vĩnh viễn là của Ôn Noãn, cho dù người bên cạnh thay đổi như thế nào, cho dù đang ở nơi nào, cho dù không muốn vạch trần quá khứ ngọt ngào mà đẫm máu cỡ nào, trái tim bọn họ cuối cùng vẫn sẽ gặp lại nhau, bởi từ lâu nó đã không chỉ thuộc về bản thân mình nữa. Đoán đúng mở đầu, thấy được kết cục, thậm chí có một số việc trong lòng cũng biết rõ, nhưng hai người họ trong câu chuyện cũ này, cả độc giả nữa, sớm đã có một trái tim bị thương. Chiếm Nam Huyền Lúc đọc được một nửa, tôi từng nói với bạn “Chiếm Nam Huyền là nhân vật nam tôi không hiểu nhất từ trước đến nay.” Sau đó khi đọc xong, tôi lại cảm thấy Chiếm Nam Huyền cũng giống như nhiều nhân vật trong tiểu thuyết khác, một nhân vật nam đơn giản nhất. Một chàng trai 17 tuổi bị người mình yêu nhất vứt bỏ không lí do, mười năm ấy anh sống ra sao, anh đau khổ thế nào, có ai biết không? Tôi có thể tượng tượng ra cảnh anh cô đơn đứng trước tấm kính trong phòng làm việc, lặng lẽ dõi theo chân trời xa, rồi thì thào tự hỏi”Bao giờ em mới về?”. Anh thành lập Thiển Vũ, cố gắng kiếm tiền, giăng bẫy Ôn Noãn, từng bước đều vô cùng cao thâm, khiến người ta cảm thấy, anh yêu cô ấy sao? Hay đơn thuần chỉ là trả thù, trả thù cô gái ngây thơ ấy lúc đó vô tình. Tôi thấy Chiếm Nam Huyền từ trước tới nay chỉ có một suy nghĩ chính là muốn Ôn Noãn trở về bên cạnh anh, vĩnh viễn không rời bỏ anh. Nói đến chỉ là vì anh quá yêu Ôn Noãn. Người đàn ông cao cao tại thượng này thật ra vô cùng tự ti, anh sợ, anh sợ Ôn Noãn sẽ lại vì người khác mà rời khỏi anh, khi không thể thay đổi bản thân được nữa, anh lựa chọn thay đổi thái độ của Ôn Noãn. Anh rất hiểu Ôn Noãn, nhưng quên phải bình tĩnh, thật ra nhiều lúc nếu có thể bình tĩnh như người lạ, rất nhiều chuyện cũng sẽ không xảy ra. Ôn Noãn Tôi không thích nữ chính trong “Phong Vũ” dưới ngòi bút của An Ninh lắm, “Huyền của Ôn Noãn” cũng thế, gánh nặng trên vai nữ chính quá nhiều, đều có chút tự kỉ, nhìn như cao ngạo nhưng thật ra lại chân thật đơn thuần, nói về bản chất bọn họ đều yếu đuối. Nữ chính như thế, cốt truyện như thế thật quá nặng nề, tôi luôn nghĩ, nếu nữ chính có thể cứng rắn hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút, hoặc là kiên định hơn một chút, tình yêu của bọn họ liệu có thể không đau khổ như thế này hay không? Thật ra tôi đã đoán được Ôn Noãn chia tay với Chiếm Nam Huyền có liên quan đến Ôn Nhu, nhưng khi chuyện hai người biến thành chuyện giữa 7 người, mọi chuyện cũng bắt đầu phức tạp. Trong tình yêu nào có cái gọi là buông tha hay thành toàn, hành động càng có vẻ vô tư, trong tình yêu càng có vẻ ích kỉ, thật ra Ôn Noãn cũng là một người rất ích kỉ, cô chưa từng nghĩ đến người khác có muốn thứ cô cho họ hay không, cũng chưa từng nghĩ trong tình yêu không phải chỉ có một mình cô, mà thứ cô vứt bỏ không phải chỉ là một món đồ vật, mà là một con người có trái tim đang đập, có tình cảm. Cô từ bỏ là để lòng mình bình yên, cho nên bắt đầu từ giây phút ấy, quả đắng đã định trước chỉ có mình cô chịu đựng. Mà thứ vô tội nhất chính là những người bị liên lụy, thậm chí là sinh mệnh của người thân, khi tình yêu phải đeo xiềng xích như thế, nhất định phải dùng một cách thức đặc thù đến cởi bỏ. Thật ra trong tình yêu nào có thể phân đúng sai, nhiều lúc cho là đúng vẫn luôn là đúng đấy thôi? Có rất nhiều truyện là ý trời, có lẽ trong hiện thực sẽ không vì sự kết thúc của một mối tình mà xảy ra nhiều chuyện như vậy. Thật ra Ôn Noãn và Chiếm Nam Huyền đều xem nhẹ một chuyện rất quan trọng, khi bọn họ cùng vì cái chết của cha mà đeo gánh nặng trên lưng, liệu bọn họ có nghĩ, ước nguyện ban đầu của cha hai người khi vội vã trở về là gì? Là muốn bọn họ ở bên nhau, là muốn bọn họ vui vẻ. Nhưng một người lựa chọn trốn tránh, một người lại khăng khăng giữ tự tôn. Thời gian 10 năm cũng không thể xóa nhòa tình yêu, thế trước kia sao lại có thể dễ dàng vứt bỏ như vậy? Có lẽ thật sự là thiên ý trêu ngươi, hai người rõ ràng yêu đối phương, nhưng cách yêu lại quá khác biệt, có lẽ thật sự yêu ít đi một chút, thì sẽ thoải mái hơn rất nhiều. Tình yêu của bọn họ giống như một cuộc chiến, một cuộc chiến không có kẻ thắng người thua. Rồi khi đêm khuya mộng đến mới nhận ra, thì ra tất cả mọi người đã sớm thương tích đầy mình, thì ra tất cả mọi người đều thua….. Khi đọc cuốn sách này tôi luôn cảm thấy áp lực, giống như đang ngồi trên một chiếc tàu lượn siêu tốc, đôi khi cảm thấy mình nắm được rất nhiều, đôi khi lại cảm thấy mình đã mất đi rất nhiều. Nhưng sau khi đọc xong lại cảm thấy lòng mình càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng yên lặng, chắc cái này chính là cái gọi là “sau cơn mưa trời lại sáng”. Nói thật trong câu chuyện này cặp tôi thích nhất không phải là nam nữ chính, mà là Bạc Nhất Tâm và Chu Lâm Lộ, một người là một cô gái hoàn toàn tương phản với Ôn Noãn, mỗi thành tựu của cô đều là tự mình cố gắng, cô ấy biết quý trọng hạnh phúc của mình, cô ấy cố chấp trong tình yêu, cô ấy thẳng thắn với suy nghĩ trong nội tâm của mình. Đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nào quên cảnh cô ấy đến nhà Ôn Noãn để chỉ trích Ôn Noãn, dường như tôi có thể nhìn thấy nỗi đau trong lòng cô ấy, đối với Ôn Noãn, cô ấy cũng không biết phải làm sao, như cô đã từng nói vừa đố kị vừa thích. Còn Chu Lâm Lộ, là playboy, anh là một playboy đích thực, là một người bạn, anh xứng đáng là một người bạn 100 điểm, nếu nói Chiếm Nam Huyền luôn gây tổn thương cho Ôn Noãn, thì Chu Lâm Lộ chính là người luôn cố hết sức ngăn chặn sự thương tổn đó, rốt cuộc anh có yêu Ôn Noãn không? Tôi nghĩ là có, chẳng qua là sau khi nhìn thấy sự kiên quyết của Ôn Noãn, anh đã khéo léo che dấu sự tồn tại đặc biệt của Ôn Noãn đối với anh mà thôi. Hạnh phúc thực ra rất gần mà cũng rất xa, trải qua một cuộc thăng trầm, bãi bể nương dâu mới tìm ra và ngời sáng. Vì yêu quá sâu sắc nên mới ôm mối hận lại càng sâu, vì yêu quá nên mới đau khổ lo sợ mà dứt bỏ trong đau đớn. Nhà văn Lam Bạch Sắc từng chia sẻ “Tội danh tồi tệ nhất trên thế giới này gọi là tình yêu”. Tôi luôn nghĩ rằng tình yêu thực ra không có gì sai, quan trọng là hai người yêu nhau đã chọn lựa ra sao và ngoặt sang một ngã rẽ như thế nào, có tạo nên sai lầm khiến họ hối hận về sau hay không? Chiếm Nam Huyền và Ôn Noãn trong tiểu thuyết Huyền của Ôn Noãn mà gần đây tôi đọc là hai nhân vật đưa đến cho tôi nhiều cung bậc cảm xúc nhất. Có giằng xe, có uất hận, có tức tối và cũng có hạnh phúc đến ấm lòng. Nam Huyền 18 tuổi yêu Ôn Noãn 15 tuổi nhưng một mình ôm trái tim rỉ máu vì bị Ôn Noãn kiên quyết nói lời chia tay. Hai người họ đã yêu trọn 3 năm, từ cái lúc còn trong sáng đến vô ngần, tuổi ô mai mộng mơ và nhìn đời luôn thấy một màu hồng trong trẻo. Tình yêu đẹp làm trái tim cũng đẹp hơn tựa viên pha lê lung linh huyền ảo. Ai bảo tình yêu tuổi ô mai là tình yêu “bọ xít”, tình yêu không đậm sâu và dễ vứt bỏ? Vậy mà hai người họ vẫn ôm trọn một mối tình si, nhớ nhung, dằn vặt lẫn nhau trong tâm tưởng. Ôn Noãn đi Anh, bỏ lại Nam Huyền chịu sự cô đơn, lạnh lẽo đến tột cùng, chờ đợi cô trong tuyệt vọng, ngay cả bản thân cô cũng là tội nhân đang chịu một cực hình đau đớn có kém gì ai. Để rồi 10 năm trôi đi trong chớp mắt… Mười năm, tuổi thanh xuân tươi đẹp của mỗi người có mấy lần 10 năm? Ai đó từng nói rằng “Chờ đợi thực ra cũng là một niềm hạnh phúc”. Tôi nghĩ rằng nó cũng đúng nhưng không hẳn vậy, chờ đợi còn là một nỗi đau khôn tả, tựa như bản thân đã rơi trúng lưới của con nhện độc, không thể thoát ra, không thể vùng vẫy, thét đến khản giọng cũng không ai tới cứu, mỗi ngày lại bị con nhện độc đến nhấm nháp từng chút một, dày vò cho tới khi đau đớn rồi chết hẳn. Chờ đợi quá lâu cũng làm cho người ta phải tuyệt vọng, trái tim từ nóng hổi cũng dần lạnh băng, vô tình. Yêu cô say đắm 3 năm, rồi lại chờ đợi cô trong 7 năm, tình yêu của Nam Huyền quá sâu đậm nên mối hận trong anh mới càng sâu, giằng xé vò nát trái tim anh từng ngày, từng giờ. Để rồi khi anh quyết định buông xuôi tất cả lại thấy cô trở về, trái tim lại một lần nữa dậy sóng, khao khát được có cô, khao khát tình yêu của cô. Thế rồi cứ giăng bẫy, hết bẫy này tới bẫy khác, bủa vây lấy cô, không cho cô có cơ hội chạy thoát, tham vọng thực hiện bằng được lời thề năm nào “Anh nhất định sẽ giàu hơn Chu Lâm Lộ. Anh nhất định sẽ khiến em tự mình quay về bên anh”. Lời thề năm nào vẫn còn găm sâu trong trái tim, bên tai vẫn ù ù về tiếng thổn thức đêm ấy khó mà dứt bỏ. Với tài trí của mình, anh làm được tất cả điều đó, khiến cô tự mình lột lớp vỏ kiên cường kia xuống mà tự nguyện thừa nhận với anh rằng Cô yêu anh, chưa bao giờ thay đổi, trong tâm trí cô, anh mãi là Huyền của Ôn Noãn. Nhưng sự trả thù vì mối hận vẫn chưa tiêu tan, vẫn còn tiếp diễn, làm tổn thương cô, làm nhục cô để rồi ôm hận và nhận nỗi đau, vết thương cho bản thân còn nhiều hơn gấp bội. Anh nói “Em đau hơn anh sao?”, một câu hỏi mà như lời khẳng định không thể hồi đáp. Tất cả chung quy cũng vì muốn cô yêu anh đậm sâu như anh yêu cô, quý trọng hơn cả mạng sống. Tôi từng tìm đọc Phong vũ và Nước bắc trời nam của An Ninh, các nhân vật nữ do chị xây dựng đều mang một vỏ ốc kiến cường tưởng chừng khó mà đánh vỡ nhưng thẳm sâu bên trong nội tâm họ rất mềm yếu, luôn cần được yêu thương và chở che. Mang trong mình chút kiêu ngạo nhưng thực ra lại rất thuần khiết, không toan tính quá nhiều. Gánh nặng trên vai nữ chính có phần quá nặng, ôm quá nhiều mối hận trong quá khứ không thể quên, tự làm khổ chính mình. Tôi luôn tự hỏi nếu nữ chính có thể cứng rắn hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút hoặc kiên định hơn, tình yêu của họ liệu có thể không đau khổ như thế này hay không? Ôn Noãn cũng không khác biệt, tự gồng mình đeo lên chiếc khóa bằng sắt nặng ngàn cân vì cái chết của cha, sự đau khổ của chị, sự tổn thương gây ra cho Huyền của cô. Trái tim cô thực ra rất ích kỷ, không suy nghĩ cho người cô yêu, vứt bỏ anh dễ dàng qua bao năm, ngoảnh lại mới nhận ra cái cô vứt bỏ không chỉ là tình cảm, là con người, mà là trái tim vẫn ấm áp biết nảy lên từng nhịp đập bồi hồi. Mãi sau này, khi đã biết hận mới biết trái tim yêu quá nhiều sẽ đau đớn nhường nào, vậy mà vẫn không thể lãng quên. Cuộc chiến tình yêu giữa hai người họ cứ dai dẳng vần vũ, không có người thắng kẻ thua mà là cả hai cùng thất bại, thương tích đầy mình mới giật mình tỉnh lại biết quý trọng tương lai và hạnh phúc đang có. “Với anh, là yêu nhiều hận nhiều. Còn cô, là mười năm lưu dấu, tấc long mười năm. Nhưng may mắn thay, năm tháng không phụ lòng người, tất cả đều trọn vẹn”. Nhìn thấy hạnh phúc viên mãn của gia đình năm người họ, viên đá trên người tôi mới được gỡ bỏ, trái tim cũng thấy bình yên phần nào. Hạnh phúc thực ra rất gần mà cũng rất xa, trải qua một cuộc thăng trầm, bãi bể nương dâu mới tìm ra và ngời sáng. Âu cũng là cái giá mà bàn tay số phận tạo nên. Không biết có phải nghiệt trái hay không? Chỉ biết quá trình đã viên mãn và đủ đầy. Vậy là thấy ấm lòng.
Chờ đợi tình yêu đến khi gần buông xuôi thì người yêu lại quay lại. Anh giăng sẵn cạm bẫy để cô bước vào, từng bước trả thù vì những tổn thương đã gây ra cho anh. Có lẽ ít ai lại không muốn biết một nhân vật lại hơi khó hiểu như vậy. Review truyện Huyền của Ôn Noãn chính xác là có một kiểu người yêu nhưng khiến người yêu phải đau khổ mới chịu. Tác giả An Ninh Thể loại Ngôn tình, ngược, sủng Trạng thái Full – Tóm tắt cốt truyện Huyền của Ôn Noãn Chiếm Nam Huyền yêu Ôn Noãn 3 năm từ lúc họ còn nhỏ. Đó có thể gọi là tình yêu bọ xít nhưng vô cùng sâu đậm và không thể nào quên. Nhưng Ôn Noãn vì nỗi dằn vặt vì chị gái cũng yêu Nam Huyền, cha bị mất trong tai nạn máy bay khiến cô bị suy sụp. Cô quyết định chia tay Nam Huyền không chút mảy may, sang Anh sinh sống. Chiếm Nam Huyền hận cô, anh dùng 7 năm chờ đợi để xây dựng đế chế cho riêng mình, khi cô trở về anh càng hận cô hơn, kết hôn với người khác để trả thù, hành hạ cô mỗi ngày. Nhưng anh đâu biết rằng cô cũng yêu anh nhiều hơn như vậy. Cuối cùng mọi chuyện cũng đã được hóa giải, hai người trở về bên nhau hạnh phúc. – Cả đời để dành chỉ yêu một người, dằn vặt nỗi đau không dứt Review truyện Huyền của Ôn Noãn về câu chuyện 10 năm trước, Nam Huyền yêu Ôn Noãn. Lúc đó anh 16 còn cô mới 13 tuổi. Tình yêu của họ cứ trong sáng, êm đềm trôi qua như vậy nếu như không có một ngày Ôn Noãn đã có quyết định không sáng suốt, chia tay anh. Họ đã yêu nhau 3 năm. Nam Huyền là bạn học của Ôn Nhu, chị gái của Ôn Noãn. Bạc Nhất Tâm là bạn học của Ôn Noãn và cũng yêu Nam Huyền. Một lần chị gái Ôn Nhu say rượu, mượn rượu tỏ tình thì Ôn Noãn mới biết hóa ra bấy lâu nay chị gái cô cũng yêu Nam Huyền. Một cô bé 18 tuổi còn rất thơ ngây đã tự dằn vặt mình đau khổ, giữa tình yêu và người thân thì cuối cùng cô đã chọn người thân. Cô quyết định chia tay Nam Huyền vì không thể vui vẻ bên anh khi chị mình lại đau khổ như vậy. Chiếm Nam Huyền không biết điều đó. Anh tìm mọi cách để kéo cô trở về bên mình nhưng bực tức khi thấy cô qua lại với Chu Lâm Lộ một tên đại gia. Anh thề mình sẽ giàu hơn hắn để cô phải tự bước về phía mình, anh chọn yêu Bạc Nhất Tâm để trả thù. Nào ai ngờ rằng cả hai người bọn họ lại cứ tự làm khổ nhau, tự gian dối tình cảm của chính mình. Nút thắt mở ra khi hai ông cảm thấy các con đang sa sút vì chuyện tình yêu đã quyết định từ nước ngoài trở về nhưng đều bị tai nạn. Lúc ấy, chị gái Ôn Nhu biết được vì mình mà Ôn Noãn mới chia tay Nam Huyền nên đã nghĩ quẩn cắt tay tự sát may nhờ có Chu Lâm Lộ cứu sống kịp thời. Cha mất, chị gái tự tử đã bủa vây lấy trái tim nhỏ bé của Ôn Noãn, cô quyết định cùng với Chu Lâm Lộ đi du học. Cả cô và Nam Huyền đều gặm nhấm nỗi đau của mình, nhớ thương nhau mà không chịu thổ lộ ra. Chính quãng thời gian đó Nam Huyền đã xây dựng sự nghiệp của riêng mình, khiến ai ai cũng phải ngưỡng mộ. Anh vẫn đang chờ cô quay về, anh giăng sẵn bẫy để đợi cô sa lưới. Quả đúng vậy. Ôn Noãn trở về với trái tim vẫn còn tổn thương, Nam Huyền lại càng đâm thêm nhiều nhát dao vào trái tim ấy, anh làm tổn thương cô, rồi lại yêu mến chiều chuộng cô, rồi trốn tránh, rồi xuất hiện cùng Bạc Nhất Tâm bước vào thánh đường cử hành hôn lễ. Anh muốn chứng minh điều gì. Anh muốn cho cô thấy cuộc đời anh không phải thích đến thì đến, thích đi thì đi, cô cần học cách quý trọng anh, hơn hết, cô phải nếm đủ mọi nỗi đau anh từng trải qua. Họ cứ tự dằn vặt mình như chưa có hồi dứt. – Dám yêu dám hận “vĩnh viễn là Huyền của em” Ôn Noãn và Nam Huyền cứ thể làm khổ nhau, chìm trong yêu yêu hận hận, vui vui buồn buồn, nước mắt khổ đau cùng nụ cười giả dối. Review truyện Huyền của Ôn Noãn, tác giả An Ninh đã xây dựng một nam chính yêu vô cùng quá đáng. Anh dám cài cả con chip vào sợi dây chuyền mặt đá khắc con dấu “Huyền của Ôn Noãn” tặng cô. Anh biết rằng cô sẽ không bao giờ tháo nó ra, mọi nhất cử nhất động đều báo về điện thoại anh bất cứ cô ở nơi đâu. Anh chính là người hiểu cô nhất, yêu cô nhất nên mới tự tin trả thù như vậy. Review truyện Huyền của Ôn Noãn không hiểu cô yêu anh rất nhiều nhưng vì cô mà anh cũng không thể dừng lại hành động của mình, dù thời gian có quay trở lại anh vẫn sẽ làm như vậy. Ôn Noãn thì sao. Cô đã sai lầm, sai ngay từ đầu, ích kỷ và áp đặt suy nghĩ của mình lên Nam Huyền. Cô đã vứt bỏ anh dễ dàng qua bao năm, ngoảnh lại mới nhận ra cái cô vứt bỏ không chỉ là tình cảm, là con người, mà là trái tim vẫn ấm áp biết nảy lên từng nhịp đập bồi hồi. Chỉ đến khi hận anh kết hôn với người khác cô mới nhận ra đau đớn nhường nào vậy mà vẫn không thể lãng quên. Cuộc chiến tình yêu của hai người không có ai thắng mà đều thất bại. Cả hai mất 10 năm để tin tình yêu của họ sâu đậm đến nhường nào. Tổng kết Review truyện Huyền của Ôn Noãn cứ xoáy vào cuộc chiến của hai người tự làm khổ nhau. Nhiều khi đọc giả phải quay mòng mòng khi An Ninh cứ tiếp tục đào sâu như vậy. Nhưng may mắn cuối cùng họ cũng dừng lại hay nói đúng hơn tác giả chắc cũng mệt mỏi rồi nên đã cho một cái kết HE xứng đáng cho từng nhân vật. Tác giả đã đi sâu khai thác tâm lý nhân vật rất xuất sắc. Nhất là những màn yêu hận với nhau, tình yêu mất đi lý trí của các nhân vật. Truyện ngược mới hầu hết đều là ngược tâm cả nam và nữ không có cảnh ngược thân nên không cớ gì lại bỏ qua một chuyện hay như vậy. Đặc biệt sau bao cảnh gương vỡ, tan nát thì cuối cùng vẫn khép lại với kết thúc có hậu.
Trương Đoan Nghiên hiện tại được điều lên tầng 66 trợ giúp dự án Viễn thông Đại Hoa, Phan Duy Ninh không còn tặng hoa Nam Huyền và Ôn Noãn ngoài mặt làm như chẳng có chuyện gì, thi thoảng không thể tránh được, cô trước sau như một chỉ lễ độ chào”Chiếm tổng.”, mà Chiếm Nam Huyền cũng như vậy, chỉ hơi gật đầu đáp lại cô, sau đó hai người lướt qua nhau, giống như chưa từng có chuyện gì xảy Đinh Tiểu Đại rất nhanh phát hiện ra, Chiếm Nam Huyền có chuyện gì sẽ chỉ gọi cho Trương Đoan Nghiên, không tìm Ôn Noãn nữa, mà Ôn Noãn có chuyện cũng sẽ chỉ bảo tiểu muội này chạy chân, không bao giờ gõ cửa phòng tổng giám đốc, năm lần bảy lượt như vậy cô có thể khẳng định, 13 và 99 đang chiến tranh thức được tình thế bất lợi, không muốn phải trở thành vật hy sinh, cô nhóc thông minh tức thì, không dám tùy tiện cợt nhả duy nhất không thông minh là Trương Đoan Nghiên tự nhiên bị kéo vào vòng chiến tranh, mắt thấy chuyện gì tổng giám đốc cũng giao cho mình làm, dường như Ôn Noãn mất quyền lực coi cô như một cái bình hoa gạt sang một bên, nội tâm thầm ngạc nhiên không biết Ôn Noãn đã đắc tội gì với ông chủ, loáng thoáng có chút vui mà điều làm cô không hiểu là, hai người kia dường như không hề nói lời nào với nhau, rõ ràng ai cũng không thèm nhìn ai lấy một cái, nhưng Chiếm Nam Huyền cũng không nói sẽ thôi chuyển Ôn Noãn đi, Ôn Noãn cũng không từ chức, mỗi ngày đều giằng co như vậy, tựa như nơi này không phải công ty, bọn họ cũng không phải là quan hệ cấp trên cấp mắt đến thứ 7, trong lúc tương đối nhàn rỗi bỗng nhiên có khách Đoan Nghiên vội vàng đứng dậy, Đinh Tiểu Đại lưỡng lự một lúc, mặc dù có chút không muốn cũng chầm chậm đứng lên, duy chỉ có Ôn Noãn đang úp mặt xuống bàn chợp mắt là không ngẩng đầu lên, làm Đinh Tiểu Đại thật muốn vo một tờ giấy ném cô.“Bạc tiểu thư.” Trương Đoan Nghiên vội vàng chào, “Tổng giám đốc đang ở trong văn phòng, cô muốn uống gì? Tôi đi pha cho cô.”Bạc Nhất Tâm cười cười”Cám ơn cô, cho tôi một tách cà phê được không?”Khi đi qua bàn Ôn Noãn, ánh mắt lơ đãng lướt qua thân hình đang nằm úp xuống bàn của cô, nhẹ nhàng gõ cửa phòng làm việc Chiếm Nam Huyền, không đợi tiếng trả lời vang lên đã đẩy cửa Nam Huyền ngồi sau bàn làm việc, ngẩng đầu nhìn thấy cô, cười nhạt buông công việc trong tay”Hôm nay sao không gọi?”Bạc Nhất Tâm miễn cưỡng ngồi xuống sofa”Không muốn.”“Không khỏe?”“Không, chỉ cảm thấy không vui thôi.”“Bác sĩ nói ba tháng đầu phải đặc biệt chú ý, anh nghĩ em nên nghỉ ngơi một thời gian.”Bạc Nhất Tâm sờ sờ bụng mình, trên mặt ẩn hiện một nụ cười”Anh bảo tên gì thì hay?”Tiếng cửa vang lên, Trương Đoan Nghiên bưng cà phê tiến vào, trong chớp mắt ánh mắt Chiếm Nam Huyền quét ra phía ngoài, chỗ thư kí trống vắng không bóng người, thu lại ánh mắt anh nhíu mày nhìn Bạc Nhất Tâm”Tại sao còn uống thứ này?”Khẽ nhấp một ngụm, Bạc Nhất Tâm đặt tách cà phê xuống”Quen rồi, không đổi được.” Nói xong, lườm anh một cái”Anh lúc đó không phải cũng thế à?”Chiếm Nam Huyền mỉm cười, không nói gì.“Đôi khi em rất phục anh.”“Rất nhiều người cũng nói vậy.”“Chuyện Đại Trung, anh có thể im lặng đến tận giờ.” Trước mặt cô anh vẫn không hề nói một chữ.“Việc nhỏ mà, nói làm gì?”Cô khẽ châm chọc”Ngay cả Ôn Noãn cũng nghĩ là việc nhỏ?”Chiếm Nam Huyền cười yếu ớt”Chắc thế”Bạc Nhất Tâm giậtt mình, rất lâu cũng không nói lời nào, qua một lúc, mới khẽ thở dài,”Trước kia em không hiểu tại sao anh lại yêu cô ấy như vậy, bây giờ cuối cùng cũng hiểu ra, anh và cô ấy, hai người các anh trong mắt chỉ nhìn thấy đối phương, trong lòng chỉ chứa đối phương, ngoài đối phương tất cả mọi thứ bên ngoài đều không quan trọng, phải vậy không?”“Ai nói? Đứa bé trong bụng em cũng rất quan trọng với anh.”“Phải rồi.” Bạc Nhất Tâm bật cười, “Quan trọng đến mức anh muốn kết hôn với em.” Cô nhìn chăm chú vào người mỉm cười đã cúi đầu làm người cho dù có đánh mất mối làm ăn mấy triệu cũng chẳng hề để ý, một người cho dù có lọt vào bẫy trí mạng cũng không sao cả, bọn họ chỉ cần đối phương ở cạnh bên mình, hơn nữa sau khi trải qua dòng thời gian chia lìa quá dài, lại càng trở nên quý trọng. Rốt cuộc là tình yêu thế nào linh hồn mới đạt tới mức lưu luyến chung tình như vậy? Quấn quít cùng một chỗ không bao giờ tách xa, cũng không chấp nhận người ngoài tiến cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm, cô gọi”Nam Huyền.”“Ừ?”“Sau khi suy nghĩ rất lâu, hôm đó anh về ăn tối, biết rõ hôm sau Duy Ninh sẽ tới, tại sao——anh vừa khéo quên mang kế hoạch đi, hơn nữa còn vứt lung tung trên bàn làm việc?”Chiếm Nam Huyền nhếch miệng, nụ cười nhạt mang theo chút quyến rũ”Chu Lâm Lộ đã đưa anh một phần lợi nhuân của Lãnh thị, anh dù sao cũng phải biểu lộ chút lòng biết ơn.” Anh vô cùng thành tâm tặng Đại Trung một quả bom hẹn Nhất Tâm thở dài”Bọn em đều tự động tự nguyện nhảy vào bẫy của anh phải không?”“Nếu Phan Duy Ninh dám theo đuổi em, nên sớm chuẩn bị tâm lý sẽ bị Phan gia đuổi khỏi nhà, về phần Chu Lâm Lộ, nếu Ôn Noãn không chịu tách hắn ra, vậy anh đành phải tự mình động thủ.” Anh nhìn về phía cô, khóe môi nhếch lên cực cao, ẩn trong đó một chút chế nhạo”Nhưng, anh cũng không ngờ em lại nhảy vào.”*****Chủ nhật Ôn Noãn vẫn tự nhốt mình trong thư phòng vẽ tranh, đến trưa Ôn Nhu nói”Chị đang ở dưới nhà rồi, hôm nay mày nhường chị nhé. Ra ngoài ăn đi.”Cô lắc đầu.“Nhanh thôi.” Ôn Nhu đi theo cô vào bếp.“Mày thật sự nên đi ra ngoài một chút, quen vài người bạn.”“Chị biết em thích ở nhà.”Ôn Nhu tức giận,”Cuộc sống 25 tuổi mà đã giống ao tù nước đọng, chẳng lẽ mày định cứ sống như thế tới 50 tuổi à?” Cô bắt lấy cánh tay Ôn Noãn đang mở tủ lạnh”Đi theo tao!”Kéo cô ra ngoài mạnh mẽ đóng sầm cửa lại, khi đến thang máy vội vàng đẩy cô Noãn nhìn lại mình, tóc tai bù xù, chiếc áo sơ mi cổ trễ lộ ra cả sợi dây bra màu đen, quần soóc denim và dép lê, mặc như thế ra ngoài kết bạn? Bảo cô đi cùng một nhóm học sinh 15, 18 tuổi chắc còn được, nếu như bọn họ đúng là bạn mới trong lời Ôn Nhu cười”Làm sao chứ, mày mặc thế này bảo đảm đẹp hơn mặc đồ công sở rất nhiều.”Cô không biết làm thế nào”Không bằng chị cam đoan với em lát nữa không có ai nói em không mặc quần áo tử tế.”Ôn Nhu đưa cô đi uống trà chiều, mới ngồi xuống đã thấy Ôn Nhu mở điện thoại ra, Ôn Nhu là một người bận rộn, bận có nghĩa là cô có rất nhiều cuộc điện thoại, bận đến nỗi Ôn Noãn không thể hẹn với chị, thỉnh thoảng ở nhà phải bảo Ôn Nhu tắt điện mở máy được vài phút đã có ba cuộc điện thoại, Ôn Nhu chú tâm nói, còn cô chú tâm viên các khu vực mua sắm xung quanh chầm chậm vào nghỉ trưa, trong nhà ăn người dần đông hơn, Ôn Nhu lại có điện thoại, không biết là quá ồn hay là tín hiệu không tốt, cô phải gọi vài tiếng rồi đứng dậy tìm một chỗ yên Noãn ăn uống no say, chán không có ai tán gẫu, chờ cả buổi cũng không thấy Ôn Nhu về, cô đảo mắt nhìn xung quanh, xa gần cũng không thấy bóng dáng chị đâu, chỉ thấy nhân viên phục vụ đang đi tới chỗ mình.“Xin hỏi cô là Ôn Noãn tiểu thư phải không ạ?”“Vâng, có chuyện gì thế?”“Vừa rồi có một vị Ôn tiểu thư nói có việc gấp phải đi trước, nhờ tôi đến nói cho cô một tiếng.”Ôn Noãn lập tức nhảy dựng lên, nén sự sợ hãi trong lòng, hỏi”Bàn này đã thanh toán chưa?”“Cô ấy đã trả tiền rồi.”Cô an tâm”Cám ơn.”Đây chính là lí do tại sao cô rất ít khi đi ăn cơm với Ôn Nhu, mười lần thì luôn có tám lần Ôn Nhu bỏ cô giữa chừng, những lúc ấy cô ngồi ăn một mình mà vô vị, nhưng không thảm như lần này——-hai bàn tay trắng, không tiền, chìa khóa hay điện điện thoại nhà hàng gọi cho Ôn Nhu, nhưng vẫn là tiếng tút bận, lại gọi cho Chu Lâm Lộ, ngoài vùng phủ cố gắng nhớ lại mình còn nhớ số điện thoại của ai không, Cao Phóng, Quản Dịch, Đinh Tiểu Đại, Đỗ Tâm Đồng, …15 phút sau cô không thể không thừa nhận một chuyện khiến người ta phải hộc máu, phương thức liên lạc của vài người cô quen tất cả đều lưu trong PDA. *Điện thoại Ôn Nhu trong nửa giờ vẫn bận, đến cuối cùng thì tắt máy, cô đành phải từ bỏ về phía đường đi bộ được mô phỏng theo kiểu cổ, trong cửa kính thủy tinh rực rỡ muôn màu, nếu không phải bày những ma nơ canh mặc những bộ trang phục và trang sức hợp mode theo mùa, thì là những viên kim cương 3 carats trong suốt lấp ngoài hàng rào sắt của đường đi bộ, từ chiếc xe thể thao đời mới nhất đến chiếc xe bus cũ kĩ đều dừng trước đèn đỏ, hai bên đường là những bụi cây thấp không biết tên, trên những dãy phố chằng chịt biển hiệu muôn màu muôn vẻ, có to có nhỏ, một tấm lại một tấm, khẩu hiệu có cái rực rỡ có cái giản là thành phố cô sống ư? Tại sao nhìn qua lại giống như nơi đất khách quê cả đối với cô đều rất xa lạ, xa lạ tới mức làm cô cảm thấy có chút mới mẻ, cho đến bây giờ mới biết Ôn Nhu nói đúng mức nào, cô đã rất lâu rồi không ra ngoài, thói quen cuộc sống không bao giờ thay đổi, đối với thế giới bên ngoài đã lơ là rồi thờ ơ, hoàn toàn không biết trời đất bên ngoài biến đổi từng ngày như thế đường chật hẹp càng lúc càng hỗn loạn, đi đến cuối đường cô rốt cục mới thở mắt là quảng trường vừa trống trải vừa đông người, trước tòa nhà thương mại lớn có một đài phun nước âm nhạc ba tầng, ngồi xuống bệ đá cẩm thạch cạnh đài nước, cô nghĩ mình đã lạc đường, không biết phải làm sao, sau đó bắt đầu ngẩn người, nếu không tìm được Ôn Nhu đêm nay cô sẽ không có chỗ nào để về.“Ôn…………Noãn?” Một tiếng gọi dò xét giống như từng quen vang lên phía sau, cô quay đầu lại, chỉ thấy cách vài bước một người phụ nữ tuổi tầm 50 ăn mặc đoan trang, khuôn mặt quen thuộc mang theo ý cười, cô sửng sốt”Bác…….Chiếm?!”“Bác nhìn cháu rất lâu rồi, còn sợ nhận nhầm người.”Mẹ Chiếm Nam Huyền, Châu Tương Linh vui sướng bước lên, ”Nhiều năm rồi vậy mà cháu vẫn giống hồi trước, nhìn qua không thay đổi chút nào.”“Đã lâu không gặp, bác Chiếm.” Cảm giác sung sướng từ đáy lòng dâng lên, cả mặt cô hầu như đều cười, trước khi chia tay Chiếm Nam Huyền cô thường đến nhà anh chơi, Châu Tương Linh rất thích cô, sau khi chia tay cô đi Anh, không hề liên lạc, hai người đã rất nhiều năm không gặp.“Tại sao cháu lại ngồi đây?” Châu Tương Linh Noãn đang định trả lời, một giọng nói đã vang lên phía sau cô.“Mẹ, sao mẹ lại chạy tới đây? Con tìm mẹ khắp nơi.” Tiếng nói quen thuộc như một lưỡi dao lạnh cóng đâm thẳng vào tim, cô không nói gì, cũng không dám quay đầu lại, đang tưởng rằng anh không nhận ra mình, ngay sau đó vai bị nhéo một cái rất mạnh, cô đau hét ra tiếng, đối diện với gương mặt giật mình khẽ biến của anh.“Mẹ, mẹ vào trong xe chờ con.” Anh nói, tiếng lạnh lẽo trầm Tương Linh nhìn anh, lại nhìn Ôn Noãn, chần chừ đứng thấy sự nghi ngờ và bất an của mẹ, nụ cười hiếm thấy lộ ra trên mặt Chiếm Nam Huyền, bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa bả vai Ôn Noãn, dịu dàng nói với Châu Tương Linh,”Chúng con có chút chuyện cần nói.”“À, được.” Châu Tương Linh cười rồi rời cười trên mặt anh nhanh chóng lạnh băng, sau khi thu tay lại ánh mắt nhìn từ mặt cô thẳng xuống dưới, dừng ở ngón chân nho nhỏ lộ ra khỏi dép lê, không nói một câu, xoay người bỏ anh và cô, dường như chắc chắn đã không còn lời nào để Noãn ngồi trên thềm đá nhẵn nhụi, trong đầu có hai dấu hỏi như sợi tơ quấn quanh không độ cảnh giác của của anh đối với cô cũng giống như đang nói không muốn nhìn thấy cô ở cạnh mẹ anh, nhưng mà tại sao anh lại cố ý ôm cô, diễn trò thân mật trước mặt mẹ anh? Hai hành động mâu thuẫn này thật khó giải đầu nhúng ngón tay vào nước, cô vẽ lên mặt đá cẩm thạch màu đen một đường cong mềm mại, sau đó lại thêm một mặt trời qua khe hở tòa cao ốc dần ngả về phía tây, phía chân trời xuất hiện một vầng ráng màu hôn dần tắt, ánh đèn nối tiếp sáng lên rực đá cẩm thạch đã có một mảng ướt, trước mặt không có chỗ nào khô, người đến người đi xung quanh cô không để ý nhiều, vẫn nghịch nước trong bể, dựa vào cảm giác vẽ từng vòng lên mặt đá ướt thành một bức tranh đã không còn nhìn ra hình dạng.“Cô ăn mặc lôi thôi thế này đến đây để viết nguệch ngoạc đấy à?” Đột nhiên có người châm vội quay đầu lại, đầu cúi đã lâu bỗng dưng quay cuồng, chỉ cảm thấy eo, chân mềm nhũn, mất cân bằng cả người ngã vào trong bể, trong giây phút nước chưa dính vào mặt, cô thực sự đã được mở mang hiểu biết về sự tuyệt tình của Chiếm Nam cần anh vươn tay ra nắm lấy bả vai cô thì nhất định sẽ chẳng xảy ra chuyện này, nhưng không, anh không giúp cô, đôi mắt đẹp đến tận cùng kia mang theo ánh sáng sắc lẹm tựa như muốn nói chẳng liên quan đến anh, anh cứ thờ ơ đứng yên như vậy, như là ác ý nhìn cô ngã xuống trước mặt cô chật vật bò lên khỏi bể cả người đã ướt đẫm, kéo theo ánh mắt chú ý của mọi người xung phút sau, cô cuối cùng cũng buông tha chiếc dép lê không biết đã rơi xuống chỗ nào, đi chân trần ra đường cái, vẫy tay bắt taxi, cô không biết mình muốn đi đâu, cô không có chìa khóa nhà, thậm chí cũng không có tiền xe, nhưng tất cả những vấn đề này đều có thể chờ sau khi cô lên xe rồi tính cùng cũng có xe đi đến, cô mở cửa xe ra, ngay lập tức lại bị ai đóng sầm lại, lái xe mắng một câu”Mẹ kiếp!” rồi lái xe bỏ im lặng, giọt nước chảy từng hàng từ mái tóc dài đến quần áo rơi xuống lâu sau, một chiếc xe dừng lại, cô quay đầu, bình tĩnh nói”Hãy để tôi đi.”Chiếm Nam Huyền nghiêng đầu vểnh khóe miệng”Tôi tò mò không biết cô như vậy thì đi kiểu gì?”Anh sở dĩ quay lại chính là vì muốn thấy tình thế không có chỗ nào để đi của cô? Ôn Noãn cười nhạt, cả thành phố to như vậy, hay là về chung cư mượn chìa khóa phòng quản lý, trên đời này hẳn vẫn còn một nơi cô có thể dung vươn tay ra mở cửa xe, nội tâm đang muốn cảm tạ anh không đóng sầm cửa lại, ,nào ngờ anh lại theo sau cô chui tọt vào xe.“Sự kiêu ngạo của cô đến khi nào mới sửa được?” Câu hỏi lạnh lẽo của anh vang lên trong không gian chật hẹp. Ra là thế? Thà lưu lạc đầu đường cũng không muốn xin anh giúp đỡ?“Còn tiêu chuẩn của anh, bao giờ mới có thể rõ ràng hơn đây?”“Ý cô là gì?”“Chuyện Quách Như Khiêm và Đỗ Tâm Đồng, anh trách tôi không mở miệng với anh, còn chuyện Đại Trung…chẳng phải tôi đã mở miệng rồi sao?” Kết quả như thế nào? Ngực cô bị anh đâm thủng một Nam Huyền khẽ cười giễu cợt”Tôi thật không biết nên nói cô ngây thơ hay là ngu xuẩn, tại sao cô dám khẳng định Chu Lâm Lộ muốn cô làm người phát ngôn cho hắn ta?”Cô nghiêng đầu nhìn về phía anh”Anh muốn nói gì?”“Sao cô không hỏi người trong lòng cô đi?”“Nếu anh chịu cho tôi mượn điện thoại gọi cho anh ấy, tôi sẽ cảm động đến rơi nước mắt.”Đôi môi mỏng của Chiếm Nam Huyền khẽ biết, bình thường những lúc này Chu Lâm Lộ rất muốn bóp chết cô ngay lập người ẩm ướt làm cô cực kì khó chịu muốn tắm ngay, không để ý nhiều, cô thò tay vào áo khoác anh móc điện thoại ra, bấm số của Ôn Nhu lần thứ ơn trời đất, lần này rốt cục cũng thông, trong tiếng ồn ào nghe thấy tiếng Ôn Nhu nói”Chiếm Nam Huyền?”“Là em, Ôn Noãn! Chị đến nhà em ngay, không có chìa khóa em không vào nhà được.”“Ối trời ơi!” Dường như mồm miệng Ôn Nhu cứng hết cả,”Tao đang ở Singapore, phải mấy ngày nữa mới về được.”Ôn Noãn ngây người, nếu có thể, cô thề đời này sẽ không để ý tới con người kia không nói gì cắt luôn điện thoại, sửa lại gọi vào số Chu Lâm Lộ, vẫn đang ngoài vùng phủ sóng, cô nản đến nỗi—-hy vọng ngay lúc này xảy ra tai nạn giao thông—hoặc có thể dựa vào một vị cứu tinh nào đó giúp cô vượt qua cửa ải khó khăn chậm rãi trả điện thoại lại cho Chiếm Nam Huyền, anh hoàn toàn biết rõ những gì vừa xảy ra, ánh sáng lạnh nhạt trong con ngươi không mảy may có chút nhân từ, khóe miệng khẽ nhếch mang theo ý mỉa mai, ý tứ vô cùng rõ ràng, cô đừng mơ mộng hão huyền anh sẽ vươn tay ra giúp trừ phi—-anh đang đợi cô mở miệng với muốn cô thần phục, anh muốn chính cô nói, anh muốn cô chủ động yêu cầu, anh muốn cô phải dẹp hết ương bướng và kiêu ngạo quỳ gối trước gấu quần sự giằng co của hai người, tiếng chuông điện thoại vang lên, sau khi nghe thấy giọng đối phương, anh không nhịn được mỉm cười”Ừ…tôi biết rồi…cậu yên tâm.”Không lâu sau xe đến nơi, lái xe nói”Tiểu thư, đến rồi.”Ôn Noãn không lên miệng Chiếm Nam Huyền càng cong”Cô còn không trả tiền xuống xe đi?”“Tôi có thể—-lĩnh trước một tháng tiền lương không?”“Đương nhiên.” Anh thở dài, làm gì có chuyện tốt như thế,”Điều kiện là gì?”“Chia tay Chu Lâm Lộ.”Biết thế bị tai nạn giao thông còn tốt hơn, cô nghĩ xe ngồi ghế trước bắt đầu mất kiên nhẫn”Hai người rốt cục có xuống không?”“Bình tĩnh đừng nóng.” Chiếm Nam Huyền thong thả nói”Vị tiểu thư này sẽ trả ông gấp đôi tiền xe”Lái xe lập tức im lặng, liếc nhìn hai người qua gương chiếu Noãn bị buộc đến vách núi không còn cách nào khác, cuối cùng chỉ có thể thử nói”Có thể có một lần ngoại lệ được không, cho tôi một cơ hội mặc cả?”“Nếu cái giá của cô có thể làm tôi thấy hứng thú.”Cô nhíu mày, cái gì có thể làm anh thấy hứng thú, hay là hôm sau trả gấp ba tiền cho anh? Nhưng cô biết có gấp 10 lần anh cũng không cảm thấy hứng thú, hay lấy thân báo đáp? Nhưng bên người Chiếm tổng đã có một cô bạn gái 10 năm, sao có thể chen chân vào tình cảm của người đi nghĩ lại cô vẫn không nghĩ ra, nghèo khổ như cô có gì có thể làm anh hứng thú.“Loạt xoạt loạt xoạt”, cô không nói lời nào, tay lần thứ hai thò vào trong túi anh móc ví tiền, lấy một xấp tiền mặt dày đưa cho lái xe rồi thả lại ví vào túi áo anh.“Tôi nợ anh một lần.” Cô vươn tay ra mở cửa lập tức túm chặt tay cô, nói thẳng”Người khác có thể, nhưng cô không thể.”Cô mệt mỏi không chịu nổi”Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Thật sự muốn diệt tận không để lại đường sống ư?Đôi mắt sáng như sao của anh khẽ chớp, cô không biết anh đang suy nghĩ điều gì, bây giờ cũng chẳng còn lòng dạ nào mà phỏng đoán, cô thật sự mệt muốn chết, mệt chết đi quay đầu nói với lái xe”Đến số 1 Lạc Dương.”“Không!” Cô phản đối ngay lập tức, “Tôi muốn ở khách sạn!”Anh ngẩn ra”Cô làm trò gì kỳ quặc thế?”Cô quay mặt nhìn ra phía cửa sổ”Tôi muốn ở khách sạn.”Anh kéo cô lại”Nhìn tôi.”Sương mù phủ đầy trong mắt, mặt cô không chút thay đổi nhìn về phía anh, thật phiền phức, rất mệt, rất khó chịu, tủi thân vô cùng, muốn hét to lên, muốn tắm rửa, muốn thoát khỏi anh, cô muốn quay về nhà mình, muốn ở một mình….tại sao nhất định phải ép cô như vậy?Anh suy tư một lúc, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào cô”Em cho rằng tôi ở đó?”Không thể che dấu suy nghĩ của mình lần nữa làm cô cảm thấy nhục nhã, phải, cô không muốn gặp người bạn gái sống cùng anh, thế thì sao nào? Cô cắn chặt môi giật anh ra, tay còn chưa chạm vào cửa xe đã nghe thấy anh nói’Số 1 đường Lạc Dương, gấp ba giá.”Tiếng “cách” khóa cửa xe vang lên, xe chạy ra một xung lực kéo về chỗ cũ, nước mắt cố nén hồi lâu, từng giọt từng giọt một rơi xuống trước mặt xe đi lên đỉnh núi Ôn Noãn mới nhớ ra, bên ngoài nói bạn gái Chiếm Nam Huyền ở đường Lạc Nham, không phải đường Lạc Dương bây giờ bọn họ đang đi, trong lòng bất tri bất giác nhẹ nhàng thở ra, cũng dần dần bĩnh tình khi xe taxi đi vào cánh công sắt màu bạc thấp thoáng bóng hoa cây cảnh xanh um, lại đi tiếp 15 phút, dọc theo đường xe đi, dưới ngọn đèn mờ là vườn cây xanh được cắt tỉa tinh xảo, thảm cỏ xanh ngút ngát tầm mắt, xa xa là hoa viên sum suê tươi tốt, đài phun nước lộ thiên, sân tennis và bãi đỗ trực thăng, tất cả đều thu vào ánh mắt càng lúc càng kinh ngạc của không biết thành phố này lại có một nơi có thể xây mười tòa nhà cao ốc lại kín tiếng đến mức hoàn toàn không bị truyền thông dòm ngó như thế dừng lại trước tòa nhà chính cao năm tầng khổng lồ mà yên lặng, cánh cửa lớn màu trắng được điêu khắc hình hoa tinh tế theo phong cách cung điện phương Tây, có nhiều chỗ được dát đá quý sang trọng, mà cái tay nắm cửa Chiếm Nam Huyền đang nắm cô mới nhìn thấy trên báo mấy hôm trước, đó là thiết bị nhận dạng vân tay tiên tiến nhất thế cửa mở ra, cô đầy nghi hoặc bước vào theo anh, không biết đây rốt cuộc là đại sảnh có người đi đến, nhìn thấy dáng vẻ chật vật của cô kinh ngạc không thôi”Tiểu Noãn, cháu làm sao vậy?”Cô không khống chế được há hốc mồm”Bác—–Chiếm?!”Cô vô cùng sửng sốt nhìn Chiếm Nam Huyền bên cạnh, anh thản nhiên cong miệng”Đây là nhà tôi.”Sau đó nói với người hầu bên cạnh”Chị Hoan, đưa cô ấy đến phòng tắm.” Không thèm liếc cô một cái, anh lập tức đi đến sofa ngồi xuống ôm Noãn vẫn không thể phản ứng lại trước thông tin khó có thể tiêu hóa này, chân như dẫm lên mây, cô đờ đẫn đi theo chị Hoan lên mặt sàn đá cẩm thạch sáng bóng đến vật dụng trong nhà được làm từ da, lông, thủy tinh, và các kim loại hiếm thấy, các loại đá quý lớn nhỏ được trang trí cùng với bức bích họa màu sắc kì lạ trên tường, đều tôn quý hợp thời, khéo léo tinh xảo và hoa mĩ, mà rõ ràng là phong cách an nhàn tao nhã, rồi trong cách sắp xếp hài hòa lại lộ ra vẻ hấp dẫn mãnh liệt mê đầy mê hoặc, mỗi một chỗ nhỏ đều mang lại một cảm giác vô cùng độc như, giống như là……Trong trí nhớ dường như cô đã từng trải qua sự đặc biệt này rồi….Đẩy cửa phòng tắm ra. Cạnh chốt cửa màu bạc là kiểm soát hệ thống sưởi ấm sàn của Na Uy Nexans, nhìn xung quanh không gian rộng hơn trăm mét vuông, không biết sàn đá cẩm thạch và bồn rửa tay là nhập khẩu từ Châu Âu hay Nam giữa là bể mát xa sóng siêu âm chìm của Teuco Ý, góc bên cạnh là vòi hoa sen Hansgrohe Đức, ở khắp mọi nơi trong phòng đều là vật dụng Cappellini và các đồ được làm bằng gỗ sồi vô cùng quý giá, phụ tùng và đồ dùng phòng tắm tinh Noãn ngâm cả người vào dòng nước xanh trong suốt như nước biển, cùng lông mày và mỗi một sợi tóc đang trôi nổi, khuỵu chân, ngụp xuống, cho đến khi không thể thở được mới trồi lên mặt nước thở phì trí mơ hồ nhìn vào trong phòng, trên giá gỗ chạm khắc thủ công tinh xảo và sáng bóng màu tự nhiên xếp hơn 30 chiếc khăn bông trắng to nhỏ khác nhau, cô cố gắng nhớ lại, cảm giác tôn quý mộng ảo giống như cung điện hiện đại này, rốt cuộc là đã từng nhìn thấy ở đâu?Ở trong phòng tắm hơn một giờ, quấn khăn tắm đi ra, ngoài cửa đã bày một bộ quần áo sạch Tương Linh đứng cạnh cầu thang tầng 1 đợi cô,”Bé ngoan, lại đây ăn chút bánh ngọt.” Trong căn phòng to rộng đã không còn bóng người Chiếm Nam như nhìn ra nghi vấn của cô, Châu Tương Linh nói”Nam Huyền đi rồi, chỗ này bình thường chỉ có mình bác ở, ngoài cuối tuần ra nó rất ít khi về.”Sự nghi kị trong lòng càng sâu, lúc trước không phải anh không muốn cô tiếp xúc với mẹ anh sao? Tại sao lại đưa cô đến đây, còn mình lại vội vàng bỏ đi, chỉ để cô một mình ở lại ? Cô uống ngụm trà nóng”Bác Chiếm, chỗ này xây khi nào thế ạ?”“Để bác nghĩ lại đã…khoảng hai năm trước, nghe Nam Huyền nói có rất nhiều thứ phải vận chuyển từ các nơi trên thế giới, cho nên phải mất rất nhiều thời gian mới xây xong, bác mới chuyển vào chưa được bao lâu.”Hai năm trước…khi đó cô mới vào Thiển Vũ.“Tại sao bên ngoài không ai biết?”Châu Tương Linh cười”Nam Huyền không muốn truyền ra, nơi này tất cả đều đứng tên bác, đương nhiên sẽ không có ai biết.”Ôn Noãn cuối cùng cũng nhớ ra, dường như trên một tờ báo nào đó từng đưa tin vắn, nói có một đại gia thần bí nào đó xây một tòa nhà lộng lẫy trên đỉnh núi, nhưng bởi vì canh gác nghiêm ngặt nên không ai có thể vào xem diện mạo thật, sau đó không nhắc lại tới bây giờ cũng không ngờ tới, đó lại là anh.“Tiểu Noãn.” Châu Tương Linh lơ đãng hỏi,”Cháu và Nam Huyền làm việc cùng nhau?”“Vâng, cháu là thư kí của anh ấy.”“Hai đứa ổn không?”Ôn Noãn lau miệng, mỉm cười ôm bà, “Cháu và Nam Huyền thuần túy chỉ là cộng sự.” Anh là cấp trên của cô, cô là cấp dưới của anh, không Tương Linh nhìn cô”Cháu thật sự nghĩ như vậy?”Cô hơi quay mặt đi, nụ cười vẫn không đổi”Chúng cháu đều đã trưởng thành.”“TIểu Noãn, cháu là người đầu tiên nó mang về đây.”Cô giật mình, trong một giây mơ hồ không hiểu cảm giác trong lòng khẽ run lên là gì…Tại sao anh không đưa cô đến khách sạn mà lại mang cô tới nơi này? Tại sao…lại đi nhanh như vậy?“Suýt quên.” Châu Tương Linh vỗ đầu, “Nam Huyền bảo bác nói cho cháu, tầng ba có rạp chiếu phim ba mươi chỗ ngồi, bên trong có thiết bị nghe nhìn rất tốt, trước khi ngủ cháu có thể vào đấy nghe nhạc.”Ôn Noãn kinh ngạc, ngẩng đầu lên, trong con ngươi như đang nổi gió kéo nói không chút để ý của Châu Tương Linh giống như gẩy dây đàn, vô tình chạm vào sợi dây ký ức mỏng manh nhất trong tim cô, cảm giác quen thuộc và mê hoặc không thể giải thích, những lời ấy đã mở toang khu rừng rậm bịt kín bao năm qua, tất cả dần dần trở nên rõ ràng.“Có phải còn có sân tennis và sân bóng rổ trong nhà không?” Cô khẽ hỏi.“Có, cháu có thể đi chơi.”“Còn có thư viện, phòng vẽ tranh và phòng đàn?”“Nam Huyền nói với cháu rồi à?”“Có phải…” Giọng cô không thể khống chế được run nhè nhẹ, “Còn có ba phòng trẻ con?”“A? Cháu biết hết?” Châu Tương Linh kinh ngạc nhìn Noãn không thể lên tòa nhà này có thể có hơn 20 phòng tắm, nhưng nhất định chỉ có ba phòng trẻ con, hơn nữa phải bố trí thành hai nam một nữ, trong phòng vẽ tranh sẽ có đủ các tập tranh của các doanh họa từ cổ chí kim trong ngoài nước, trên bàn sẽ bày đủ bút mực giấy nghiên, trong thư viện thu thập các tác phẩm cô yêu thích, trong hoa viên nhất định sẽ có đủ loại tường vi kiều cả cô đều chua xót không ngừng tràn ra từ tận đáy lòng, tất cả đều là những thứ khi còn nhỏ Chiếm Nam Huyền từng đồng ý với cô, sau mười năm biến chuyển xoay vần, giờ khắc này, như từng con sóng vỗ mạnh vào trái tim khóc không ra nước mắt.“Bà xã, em đừng mê mấy nhà triển lãm tranh này nữa, sau này anh sẽ xây cho em một gian còn đẹp hơn nó gấp bội.”“Bà xã, sau này chúng ta ở nhà chơi bóng nghe nhạc, trời nóng như vậy em không cần phải chạy đến nữa.”“Bà xã, mẹ anh nói anh chỉ đưa em về nhà, hỏi anh khi nào mới lấy em về làm con dâu mẹ.”“Bà xã, anh muốn có ba đứa con, hai nam một nữ, thập toàn thập mĩ.”“Bà xã, trên thế giới này, anh duy nhất chỉ yêu mình em.”Tốc độ tăng nhanh đẩy anh vào ghế dựa, thành phố mơ hồ chầm chậm bay khỏi tầm mắt, hơi thở nhắc nhở anh rằng mình vẫn sống, máy bay đang chống lại trái đất, anh đang chống lại đến khoảng cách ba mươi nghìn feet, nỗi nhớ như lực hút bám dính cơ thể, càng kéo nước mắt càng chảy xuống không tránh em, anh tránh ở ba mươi nghìn feet dưới mây, mỗi lần vượt qua giông bão bất ngờ, anh dựa lưng vào ghế, tưởng rằng vẫn đang ôm em trong hạng nhất bay đi New York, trong không gian tương đối lớn bay vởn quanh bài hát “30 nghìn feet” của lẽ là bởi vì nghe loại nhạc này trong không gian đặc biệt, có lẽ là bởi vì cuối cùng cũng cất cánh, sắc thái lạnh nhạt trước sau như một trên mặt Chiếm Nam Huyền không biết đã biến mất từ khi nào, anh thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ tựa như linh hồn đang lạc vào một thế giới hư ảo nào đó, suy tư mông lung xa xăm không trở lại, hình bóng có vẻ hơi cô đơn, có chút mệt mỏi, có chút sa sút, còn có chút bi Dịch đã quen anh mười năm lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ này của anh, cõi lòng đầy tâm sự khó có thể hình dung, cô quạnh như khói, và tựa như muốn tách khỏi thế cùng ngạc nhiên, Quản Dịch không nhịn được hỏi”Anh làm sao thế? Đang suy nghĩ gì?”Mạch suy tưởng chuyện cũ bỗng dưng bị cắt đứt giữa chừng, vừa nhanh chóng rút ra khỏi quãng kí ức dài, vừa quay nhanh trở lại thực tế, Chiếm Nam Huyền cong miệng”Nghĩ về mối tình đầu.”“Nhất Tâm? Hai người làm sao?”“Không phải cô ấy.” Dừng một lát, trong đôi mắt anh ẩn hiên một chút dịu dàng, “Ôn Noãn.”Quản Dịch trợn tròn mắt, dù có chút kinh ngạc, nhưng cũng không tính là chấn động, sớm đã biết giữa hai người này có gì đó, cứ tưởng rằng là sớm chiều ở chung ám muội nảy sinh tình cảm, không nghĩ tới là tình cũ bén mới nhập Đại Học chỉ biết anh có bạn gái, nhưng trong phòng chưa ai gặp qua, cho đến trước khi học kì chấm dứt anh đưa Bạc Nhất Tâm đến làm quen với mọi người, cứ như vậy tất cả mọi người đều cho rằng mối tình đầu của anh là Bạc Nhất Tâm.“Nói như vậy thì Ôn Noãn là cô bạn gái nhỏ của anh? Hai người là thanh mai trúc mã?”“Tôi quen cô ấy khi cô ấy mới 13 tuổi.” Thật ngây thơ, bướng bỉnh, kiêu ngạo, nhưng cũng rất tốt tuần anh đều dành thời gian ở bên cô, một năm trôi qua cô vẫn khờ khạo không hề nhận ra ý anh, mà vẫn xem anh là bạn học của Ôn Nhu, chẳng qua là làm bạn với cô vui hơn Ôn Nhu đó, sự kiên nhẫn của anh cuối cùng cũng thành công, ở sinh nhật 14 tuổi năm đó anh lấy được nụ hôn đầu của cô, đó cũng là nụ hôn đầu của anh, trái tim cô rốt cục cũng bị anh làm rung động, hai người cùng giao ra trái tim hồn nhiên.“Hai người hồi ấy còn nhỏ như vậy, cha mẹ hai bên không phản đối?””Sau sinh nhật 14 tuổi của Ôn Noãn tôi liền đưa cô ấy về nhà, bố mẹ tôi tuy kinh ngạc cô ấy không phải là nữ sinh trung học như trong tưởng tượng của họ, nhưng họ rất tiến bộ, phàm là chuyện của tôi từ nhỏ đều do tôi quyết định, cho nên cũng không can thiệp.”Lúc ấy bố bị công ty điều động đi Thụy Sĩ, ba tháng mới có thể về một lần, anh là con trai độc, mẹ anh bình thường tan tầm về nhà, ngay cả một người nói chuyện cũng không có, khó tránh khỏi cô đơn, vừa thấy anh mang Ôn Noãn hoạt bát đáng yêu về , trong lòng cực kì vui vẻ, thường hay nói đùa bảo anh sớm cưới cô về Ôn Noãn, Ôn Hòa thì càng không phải sự ngầm đồng ý của cha mẹ hai bên cho đôi nam nữ vô tư, khoảng thời gian trẻ con đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất của hai Dịch nhẩm tính”Nói như vậy hai người ở bên nhau 3 năm?”“Phải, khi đó tôi vô cùng vô cùng yêu cô ấy.” Yêu đến mức ngay cả suy nghĩ muốn moi tim ra cho cô cũng có…..bây giờ nhớ lại, quả thực không thể tưởng tượng cảm của cô đối với anh cũng không kém anh, điểm ấy anh có thể cảm nhận được, tư chất của cô cực kì cao, ở trường cảm phục được rất nhiều bạn bè, bọn họ ủng hộ cô, đi theo cô, mà cô cho dù là ai cũng đều rất nhiệt tình, thân thiện, vui vẻ giúp đỡ, khi tức giận cùng lắm chỉ là hờ hững mà chỉ có ở trước mặt bố cô và anh lại bất thường ngang bướng ương ạnh, chỉ cần cô muốn làm gì sẽ không cho phép bọn họ quản đầu quản chân, nếu không cô sẽ chu cái miệng nhỏ nhắn ra nhốt anh ở ngoài phòng, anh không nỡ làm cô không vui, cho nên chỉ cần cô đi cùng anh, cho dù là chuyện gì hầu như đều nghe theo đó anh yêu cô tận tâm, cũng yêu đến vô pháp vô thiên, thế nên cô đối với hai chữ “quý trọng” hoàn toàn không có khái niệm, dễ dàng….“Sau đó tại sao hai người lại chia tay?” Quản Dịch tò mò cười ấm áp nháy mắt biến mất, anh nhếch môi, tạo thành một nụ cười lạnh nhạt xa cách”Chia tay là cô ấy đề nghị, chính là lúc tôi học Đại Học. Khi đó cô ấy vừa mới vào lớp 10, được phân vào một lớp cùng Nhất Tâm, hai người ngồi cùng bàn, ngày đầu tiên khai giảng đã trở thành bạn tốt.”Sau này biết được, thì ra hôm đó anh đưa Ôn Noãn nhập học bị Bạc Nhất Tâm nhìn thấy, cô ở rất xa nhất kiến chung tình với anh, bởi vì gia cảnh không tốt, từ nhỏ cô đã biết nói dối, khi biết ngồi cùng bàn Ôn Noãn liền cố ý tiếp cận cô.“Hai người chia tay là vì Nhất Tâm?”Chiếm Nam Huyền lắc đầu”Không phải, không liên quan đến Nhất Tâm.” Chỉ có Ôn Noãn ngây thơ mới mới không thể tưởng tượng ra được Nhất Tâm như hình với bóng với mình lại là vì muốn gặp bạn trai cô, lần đầu tiên gặp Nhất Tâm anh đã nhận ra tâm tư của cô ấy, chính là vì Ôn Noãn luôn tin tưởng cô, anh cũng không nói gì, nhưng cố tình tạo khoảng cách với Nhất Tâm, rồi cấm Ôn Noãn tuyệt đối không được cho cô tham dự vào thời gian cuối tuần của hai người thể nói lúc ấy Nhất Tâm hao tổn tâm cơ, nhưng luôn đụng phải tường vách anh cố ý dựng nên, Ôn Noãn lại không biết gì, mà Bạc Nhất Tâm kỳ thật không phải hoàn toàn không có tình cảm với cô, nhưng nhìn thấy cô như trăng sáng giữa ngàn sao trong trường học, ở nhà lại như công chúa được cha và bạn trai che chở trong lòng bàn tay, ao ước đố kị khó tránh khiến cảm giác của cô bắt đầu phức tạp.“Tôi không hiểu, nếu không phải là vì Nhất Tâm, hai người tại sao lại chia tay?”Chiếm Nam Huyền hơi co lại”Mới đầu tôi cũng không biết.” Cô đưa ra lời chia tay khi anh hoàn toàn không biết nguyên nhân, còn tưởng rằng cô biết chuyện Bạc Nhất Tâm, sau đó ngẫm lại cảm thấy không phải. Cô tuy rằng ngây thơ, nhưng cũng không yếu đuối, từ khi quen nhau, cô đã biết anh luôn không ngừng nhận được thư của nữ sinh, có người còn tạo vài biểu hiện giả dối để cô hiểu lầm, cho dù thỉnh thoảng cô có ghen, nhưng cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ vì mấy người đó mà chia tay anh, vậy nên cho dù cô biết Bạc Nhất Tâm có ý với anh, cũng sẽ không vì lý do vớ vẩn này mà chấm dứt tình cảm ba năm của mình.“Không thể nào, ý của anh là, cô ấy muốn chia tay, nhưng không nói cho anh nguyên nhân.”“Phải, lúc ấy tôi còn hoang mang hơn cậu, bởi vì tình cảm của chúng tôi—có thể hình dung—không thể dứt ra nổi, cho dù chết cũng muốn chết cùng nhau.” Vì vậy anh nghĩ thế nào cũng không 7 anh ở nhà cô tất cả vẫn còn tốt đẹp, chủ nhật bọn họ hẹn đi đánh tennis, nhưng khi anh đến đón cô, không hề dự báo trước, cô đột nhiên nói sau này đừng gặp nhau nữa, anh vô cùng ngạc nhiên, vừa ngạc nhiên vừa hoảng sợ, nhưng mà tính cách cô bướng bỉnh như vậy, cho dù anh ép hỏi hay dụ dỗ thế nào, cô trước sau vẫn không chịu nói, kiên quyết không muốn gặp lại Dịch không hiểu chút nào”Sao lại thế? Anh biết nguyên nhân không?”“Sau đó tôi biết, nhưng mà trong quá trình có vài khúc mắc.”Quản Dịch không lên tiếng, chờ anh nói tiếp.“Tôi và cô ấy nhiều chỗ rất giống nhau, một trong số đó là chúng tôi sẽ vô cùng kiên trì khi muốn làm rõ một chuyện, vậy nên mặc kệ cô ấy cự tuyệt không muốn gặp tôi như thế nào, tôi vẫn không đồng ý chia tay, sau đó có một ngày, khi tôi đến trường tìm cô ấy, thấy cô ấy lên xe Chu Lâm Lộ.”Quản Dịch kinh ngạc”Chu Lâm Lộ?!” Thảo nào anh muốn đả kích Đại Trung như thế, thì ra là oán hận đã chất chứa từ khi Thiển Vũ thành lập, Đại Trung đã là công ty lớn số 1 số 2, dạng người thái tử gia có tiền như Chu lâm Lộ, không phải bàn cãi chính là bạch mã hoàng tử trong mơ của tất cả nữ sinh trung học.“Kỳ thật, cho dù là cô ấy hay tình cảm tôi đều rất tin tưởng, cô ấy không phải là loại con gái có mới nới cũ, tham vọng tiền tài, tôi không tin cô ấy thay lòng đổi dạ, nhưng cô ấy sống chết không chịu nói nguyên nhân chia tay, bởi vậy lòng tôi không khỏi nảy sinh chút hoài nghi.”Đêm đó anh đợi rất lâu trước nhà cô, cuối cùng cũng đợi được cô về, anh bắt lấy cô hỏi có phải vì Chu Lâm Lộ nên mới muốn chia tay không, cô không khẳng định, cũng không phủ định, cắn môi không nói một tiếng, chỉ muốn chạy nhanh khỏi anh lên tầng, dáng vẻ từ nay về sau không bao giờ muốn nói chuyện cùng anh rốt cục cũng bị chọc giận, vì cô anh đã mất ngủ suốt một tuần, sự im lặng và muốn thoát khỏi anh của cô làm anh bỗng nhiên cảm thấy chán ghét chính mình, không hiểu mình tại sao lại trở nên sa đọa như thế, vì cô trốn học, cái gì cũng không quản không để ý, cuối cùng lại trơ mắt đứng nhìn cô dẫm nát chân tình của nghiêm như rác bị quét đi, cô vì vướng mắc không hiểu, không chịu, không muốn quý trọng tình cảm ba năm của bọn họ, giây phút kia anh đau khổ muốn chết, quyết định buông anh biết trước đó là lần cuối cùng nói chuyện riêng với cô, có lẽ những chuyện sau sẽ phát triển hoàn toàn khác, nhưng anh không phải là tiên tri, hơn nữa anh vô cùng phẫn nộ đau khổ, trước khi bỏ đi anh đã chỉ vào mũi cô và ngày nào đó, anh sẽ giàu hơn cả Chu Lâm ngày nào đó, anh sẽ khiến cô phải tự mình trở lại bên cạnh anh.
Bài hát chủ đề phim Đau thương ấm áp nhất do ca sĩ Hebe Điền tức Điền Phức Chân thể hiệnMối tình đầu của bạn bắt đầu năm bạn bao nhiêu tuổi? Khi trưởng thành liệu bạn có còn nhớ đến mối tình thời thơ bé, ấu trĩ và hồn nhiên ấy?"Sau này, em cuối cùng cũng học được cách yêu thương. Chỉ tiếc rằng anh đã biến mất giữa biển người mênh mông. Sau này, trong nước mắt em nhận ra rằng, có những người khi đánh mất sẽ chẳng bao giờ được gặp lại nữa…" Đó là những ca từ đầy tiếc nuối về mối tình đầu trong bài hát Sau này. Mối tình đầu với ánh mắt nhu tình, cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu… tất cả những kỷ niệm ấy đối với một số người sẽ mãi là khắc cốt ghi tâm. Mối tình đầu của bạn bây giờ ra sao? Có chút tin tức gì không? Mong rằng người ấy vẫn sống yên bình và hạnh phúc!Trailer Huyền của Ôn NoãnMay thay, Huyền của Ôn Noãn thì không đáng buồn như câu chuyện tiếc nuối của nhiều người khác. Đó là lý do vì sao Huyền của Ôn Noãn là bộ phim truyền hình mong đợi của dân ngôn tình. Bởi sau những đoạn ngược tâm, người ta vẫn tìm lại cảm giác đường mật với những bí mật được hé mở và một cái kết hạnh phúc, viên mãn. Trương Hàn sau vai Phong Đằng trong bộ phim Sam Sam đến rồi, một lần nữa sắm vai tổng tài đẹp trai, phúc Nam Huyền và Ôn Noãn là mối tình đầu của nhau. Họ yêu nhau từ rất sớm, khi mà cả hai mới chỉ là những cô bé, cậu bé học cấp hai. Họ có nhiều điểm chung như ngoại hình đẹp, gia cảnh tốt, thông minh xuất chúng. Ôn Noãn chia tay Chiếm Nam Huyền vì suy nghĩ đơn thuần và ấu trĩ, cô bé không muốn nhìn thấy chị gái Ôn Nhu của mình đau lòng vì yêu đơn phương Nam Huyền. Nhưng từ hành động trẻ con ấy lại dẫn đến bi kịch khi cả bố của Ôn Noãn và Chiếm Nam Huyền đều bị tai nạn qua đời khi họ đi cùng một chuyến bay. Ôn Noãn lựa chọn cách đi du học, cô gần như biệt tích nhiều năm chỉ vì suy nghĩ mình là nguyên nhân của bất hạnh và tội đẹp Trương Quân Ninh, trước đây từng thành công với bộ phim Thời gian đẹp nhất cùng với Chung Hán Lương và Giả Nãi Lượng lần này đảm nhiệm vai nữ chính Ôn năm sau, Ôn Noãn trở về với bảng thành tích đáng nể. Cô đã trưởng thành, đã thay đổi, cô điềm tĩnh, nghiêm túc, cư xử chuẩn mực. Chiếm Nam Huyền cũng vậy, từ cậu bé 15 tuổi giờ anh đã trở thành tổng tài lạnh lùng, quyết đoán. Duy có một điều không thay đổi ở họ, đó là mối tình thời niên thiếu ấy chẳng vì việc chia tay tàn nhẫn hay khoảng cách thời gian mà biến mất, nó trở thành vết thương trong lòng họ và chỉ còn cách hóa giải bằng tình tác giả An Ninh xây dựng câu chuyện nhẹ nhàng, đơn giản như thế thì Huyền của Ôn Noãn đã chẳng trở thành tác phẩm ngôn tình được yêu thích. Cô xây dựng một bố cục từ nút thắt đến giải đáp. Người ta nói những ai ngoại hình đẹp thường cao ngạo, điều này đúng với cả hai nhân vật chính. Họ vì cao ngạo mà không chịu nhường nhau một bước, để rồi câu chuyện gần như diễn ra trong ngược tâm một cách rất "cẩu huyết". Ôn Noãn là một phụ nữ thông minh, tài giỏi. Chiếm Nam Huyền đích thị là một tổng tài âm hiểm, phúc hắc, anh thích thiết kế cục diện thành một cái bẫy thâm sâu để ai đó rơi vào. Ngoài ái tình thì chính là cuộc chiến của hai kẻ thông minh, mà người biết nhẫn nại luôn là kẻ thắng cuộc. Câu cửa miệng của các nhân viên trong tập đoàn Thiển Vũ khi nhắc đến Chiếm Nam Huyền là "Tổng giám đốc đẹp trai đến mức tôi muốn té xỉu".Theo truyện, bẩy năm trước Ôn Noãn không từ giã mà ra đi, để Chiếm Nam Huyền sống trong đau khổ nhiều năm dài. Cảm giác khi đang hạnh phúc nhất bỗng dưng bị mất tất cả ấy, chỉ ai trải qua mới hiểu được, như Chiếm Nam Huyền nghĩ "những thứ quá tốt đẹp không thích hợp trải nghiệm, bởi nếu từng trải nghiệm sẽ chẳng cách nào quên đi được". Chiếm Nam Huyền không dành thời gian để nuôi hận, anh dành thời gian để lấy lại những thứ mình đánh mất."Trái tim của anh, là nơi em đi cùng trời cuối đất vẫn muốn quay về" - đó mới là những gì Chiếm Nam Huyền là vậy, nhưng trong phim truyền hình được chuyển thể tình tiết câu chuyện cũng được thay đổi chút ít. Tuy nhiên, sau tất cả mối thâm tình của Chiếm Nam Huyền cũng được đền đáp xứng đáng. Huyền của Ôn Noãn có lẽ sẽ mang đến cho những mối tình đầu dang dở một chút hoài niệm nhẹ của Ôn Noãn là phim ngôn tình Trung Quốc dài 46 tậpChuyển thể từ truyện cùng tên của An NinhDiễn viên Trương Hàn, Trương Quân Ninh, Kinh Siêu, Trương Gia Nghê, Chu Kỳ Kỳ, Kim Trạch Hạo...Đạo diễn Vương Tử Minh, Hoàng Thiên NhânMột số hình ảnh Huyền của Ôn Noãn
huyền của on noãn truyện