huyet the cua ma ca rong vuong
L2RvYy10cnV5ZW4vcmV1cC1odXlldC10aGUtY3VhLW1hLWNhLXJvbmctdnVvbmcvY2h1b25nLTQyLXR1eWV0LTY2Mzk4MDU3Ni5odG1s. Tùy Chỉnh
Đọc Chương 63: Tận cùng của tuyệt vọng-Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương, full truyện Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương: Chương 63: Tận cùng của tuyệt vọng
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cuộc chiến giữa băng và lửa.Giữa thấp hèn và cao quý.Ai ai cũng quá rõ Edana dù nhắm mắt cũng chắc chắn sẽ thắng nên cô ta đâu cần phải cố gắng nổ lực với mục đích chiến
Đọc truyện Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương - Tác giả Rose Killer: g kìm được sự vui vẻ trong lòng mà nhoẻn miệng cười với chàng hoàng tử hoàn hảo bên cạnh.
Zue không ngồi bệt xuống như Lin, anh khoanh tay đứng trên Lin một chút, đưa mắt nhìn xuống cảnh vật
Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương. Chương 0: Em Đã Chết? Rose Killer. 22/09/2016. Trước Sau . Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com. Trước
Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương - Chương 75 Ngoại truyện - Kẻ ngoại đạoCòn ý tưởng, còn muốn viết nên chưa dứt bút đượcDNgoại truyện này sẽ dài một c
App Vay Tiền Nhanh. Chậu kiểng hôm [C] qua nay ai [Em] thế cây màu lá [G7] ngàVà tuyết đâu [F] rơi trên cành thông lá ngọn [C] đông phongKìa muôn tinh [F] tú như ai hát từ [Em] quãng caoNơi nơi sáng ngời [Dm] ánh sao giăng [G7] mắc khoe ngàn [C] sắc màuChợt nhớ [C] ra ngay mùa hoa [Em] tuyết năm xưa đã [C] vềNgày lễ [F] Noel nhưng đồn xa khó về thăm [C] emChạnh khơi thương [F] nhớ em anh giữa mùa giáng [Em] sinhBơ vơ ngóng người [Dm] chiến binh chắc em [G7] anh đang cầu [C] kinhLạy [C] Chúa, Chúa cứu thế non [Dm] nước ngàn dâu [Em] bểChinh chiến lan tràn sơn [F] khê xin giúp cho vượt bến [C] mêXin [F] cho bao [Am] kẻ ra đi lại [F] về Vợ [Dm] trẻ không hai lần [Em] đợi bầy trẻ không cha sầu [G7] loLạy Chúa thương [C] con người yêu [Em] dấu không mòn tấc [G7] lòngThì dẫu xa [F] nhau nhưng niềm tin Chúa càng [C] thâm sâuTình chung hai [F] đứa như hoa tuyết mùa giáng [Em] sinhTrung trinh gởi người chiến [Dm] binh tuy cách [G7] xa nhưng mà [C] gần nhau Danh sách hợp âm Click để tắt G E7 Am C A7 D7 Cm D Bm G7 Em 0 C Em F Fm Dm Dm/G G13b9 CM7 Em7 C7 Dm7 G13 Fadd9 Cdim7 G7 Am7 E7 Fdim7 0 Chưa có bản Tab nào cho bài hát này 👋 Hợp âm này được đóng góp bởi thành viên Trung MY. Nếu bạn thích Hợp Âm Chuẩn và muốn đóng góp, bạn có thể đăng hợp âm mới hoặc gửi yêu cầu hợp âm. Hợp âm của bạn sẽ được hiển thị trên trang chủ cho tất cả mọi người tra cứu. Nếu bạn thấy hợp âm có sai sót, bạn có thể bình luận ở bên dưới hoặc gửi góp ý bằng nút Báo lỗi. Ngoài ra bạn cũng có thể chỉnh sửa hợp âm bài hát có sẵn và lưu thành phiên bản cá nhân bằng cách nhấn nút Chỉnh sửa hợp âm.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để buổi sớm bình minh cuối hạ đầu thu tại thành phố Strasbourg diễm lệ của nước Pháp, nắng vàng êm dịu trải đều khắp nơi, phủ lấy những ngôi nhà gỗ thơ mộng trên những con vườn của một căn nhà gỗ nằm cạnh bờ sông uốn lượn, có một chàng trai khoảng đôi mươi đang ngồi uống trà. Đôi mắt màu ngọc xanh biển êm dịu của anh khiến nắng vàng cũng phải e thẹn, khóe môi đỏ trên làn da trắng gần như luôn luôn mĩm cười, khuôn mặt đó không khỏi khiến người khác hình dung anh như vị thần Balder trong thần thoại Hy Lạp - vị thần đẹp trai, lương thiện và luôn làm cho thế giới tốt đẹp hơn."Thưa ngài Ceref đáng kính, tôi không nghỉ ngài nên tiếp tục giữ lấy đóa hồng mà ngài nuôi dưỡng cho riêng mình nữa đâu" chàng trai ngồi cạnh đó lên tiếng mỉa mai. Gã mặc quần jean với áo somi trắng, trông gã như một kẻ bất cần đời đang cố tỏ ra phép lấy một ngụm cafe, Ceref đáp lại "Ta chân thành cảm ơn vì sự tận tình của ngươi đấy, Ryder!".Ryder khẽ cười, quả nhiên Ceref vẫn là Ceref, câu trả lời của anh ta nghe có vẻ tế nhị và lịch thiệp vô cùng, tuy nhiên chỉ có những kẻ hiểu anh mới nhận ra ý nghĩa thực sự của nó là "Ngươi không cảm thấy phiền phức khi đi từ Anh sang Pháp chỉ để nói những thứ này sao?"."Dĩ nhiên, tôi chỉ muốn chắc chắn rằng ngài vẫn ổn thôi. Ngài biết đấy, được phục vụ cho ngài chính là vinh hạnh của tôi".Nụ cười vẫn ngự trên môi Ceref, anh không nói gì, chỉ xoay lưng đi vào nhà, để lại Ryder phía sau đang nở nụ cười hài lòng. Gã biết, Ceref sẽ làm dậy thôi nào”.Ceref cất giọng khẽ gọi, giọng nói anh ấm áp như muôn ngàn tia nắng sưởi ấm cõi lòng của bất kì ai, đặc biệt là cái cô bé đang nằm ngủ như chết trên giường đang ngủ như chết, hàng mi dài dù nắng sớm chiếu vào cũng chẳng hề hấn gì, đôi môi đỏ của nhỏ không ngừng nói mớ “Lyn sẽ làm cho anh một cái bánh thật là to, một bánh thật to”.Nhìn người con gái trước mặt, khuôn mặt Ceref lại càng dịu dàng, anh tiến lại, đưa tay chạm vào bờ vai nhỏ nhắn của cô, nhẹ lay “Dậy thôi”.Có vẻ như giọng nói ấm áp nhẹ nhàng kia rất có trọng lực với Lyn, nhỏ nhẹ nhàng mở mắt. Một đôi mắt hai màu- bên trái là màu xanh như những người Tây Âu chính thống, còn bên phải là màu đỏ, trong đôi mắt màu đỏ chứa một cái vòng nhỏ màu tím vẽ nhiều ấn kí phức tạp - đó chính là ấn chú phong ấn năng lực ma cà rồng của Lyn.“Anh …” nhỏ khẽ đưa tay dụi mỗi buổi sáng, Ceref hôn nhẹ lên trán nhỏ, đưa tay lấy miếng gạt được thiết kế để che đi bên mắt phải dị thường kia đeo lên cho nhỏ “Lần sau ta nghĩ em nên đeo bịt mắt kể cả khi đi ngủ, để người khác thấy thì không hay đâu”.Lyn lè lưỡi tinh nghịch “Dù sao cũng đâu ai có khả năng đánh thức em ngoài anh”.“áhhhhhhhhhhhhh”Bỗng dưng như nhớ ra chuyện gì, nhỏ thét toáng lên muốn sập nhà, sau đó ôm lấy gối mếu máo như sắp khóc“Hôm nay là sinh nhật lần thứ 1500 của anh, em đã tự hứa sẽ làm cho anh một cái bánh thật to, vậy mà em lại ngủ quên. Huhu..”.Thấy bảo bối như vậy, Ceref mĩm cười ân cần, vuốt lấy mái tóc vàng tuyệt đẹp luôn thơm tho của nhỏ, anh nói“Lyn không nói anh cũng quên. Đừng có vậy nữa, xem xem, em bao nhiêu tuổi rồi hả?”.Lyn ngẩng cao đầu như muốn được vuốt tóc nhiều hơn “17 ạ”.“Mười bảy?” một cái gõ nhẹ rơi xuống đầu nhỏ “Là 117”.Bị gõ đầu như thế, nhỏ không hề tỏ ra giận dỗi gì, ngược lại tươi cười nhiều hơn, mái tóc vàng tôn lên làn da trắng hồng cùng nụ cười tỏa sáng “Anh cũng biết là em lớn rồi sao? Vậy mà luôn xem em là một đứa con nít. À mà anh nè, hôm nay em có một chuyện quan trọng muốn nói với anh”.Ceref nhẹ nhàng vuốt tóc nhỏ, khuôn mặt của anh hoàn hảo ở mọi góc cạnh khiến người khác phải ngộp thở, đôi môi mỏng đỏ thắm nổi bật trên làn da trắng như men sứ - đặc trưng của vampire, đôi mắt màu ngọc xanh biển êm đềm ngọt ngào luôn dịu dàng triều mến khi nhìn hạnh phúc lao vào lòng Ceref nhõng nhẽo, mặc dù nơi đó luôn lạnh lẽo bởi thân nhiệt của ma cà rồng lạnh như nước đá nhưng nhỏ không quan tâm. Đây là Ceref của nhỏ, là hạnh phúc của nhỏ, là cuộc đời vĩnh hằng của nhỏ. Kể từ 100 năm trước, nhỏ đã trở thành một ma cà rồng bất tử mạnh mẽ, nhưng nhỏ chẳng có tham vọng gì đâu, ước mơ nhỏ bé của nhỏ chỉ có duy nhất một điều thôi ah, đó là mỗi sáng sớm vừa mở mắt ra là đã thấy Ceref dịu dàng của nhỏ ở bên cạnh, mỗi ngày, mỗi sáng đều được anh gọi dậy, được anh hôn lên trán, chỉ có bấy nhiêu thôi là quá đủ Lyn lại không hề biết rằng, bao nhiêu đó đối với Ceref vẫn luôn luôn là không nụ cười xinh đẹp tuyệt trần của nhỏ, trái tim Ceref đau quặng, nhưng anh tuyệt đối không cho phép bản thân mình yếu đuối. Để có thể khôi phục lại quyền lực, ngồi lên ngôi vua của ma rồng, trở thành Amory đại đế, anh không thể không sử đụng đến Lyn. Phải, mục đích anh cứu Lyn năm đó chính là để Lyn trở thành quân tốt của mình, trở thành đóa hồng chết chóc dẫn anh đến ngôi cao quyền tay anh run run ôm lấy nhỏ rồi lại siết thật chặt như thể đó là cái ôm cuối cùng của hai người. Anh biết, anh phải làm Lyn tổn thương, thậm chí đẩy nhỏ vĩnh viễn rời xa anh, nhưng chỉ cần có thể đoạt lại ngôi vua, dù Lyn có chết anh cũng không hối giờ đã đến thời điểm đó.“Anh cũng có chuyện muốn nói với Lyn” Ceref buông nhỏ ra, bởi vì cứ để cho nhỏ ôm thế này, anh sợ mình không cầm được lòng mà tự tay phá bỏ kế hoạch đã chuẩn bị suốt gần 1000 năm ngơ ngác nhìn anh, tia hạnh phúc trong lòng nhỏ tắt ngũm, một cảm giác bất an bỗng dưng ập đến. Nhỏ đã sống chung một mái nhà với Ceref suốt 30 năm dưới vai em gái của Ceref, nhỏ rất hiểu Ceref, ánh mắt luôn dịu dàng kia chưa từng nghiêm túc đến không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng có một dự cảm không lành, rằng... nhỏ sẽ phải rời xa Ceref. Vì thế nhỏ cố mĩm cười nhìn anh, rồi nhảy xuống giường"Nếu làm em buồn thì... anh đừng nói nhé" rồi bỏ chạy thật nhanh với hi vọng không bị Ceref bắt chỉ chạy được một đoạn thì trong một cái nháy mắt nhỏ đã bị Ceref bắt lại, cánh cửa phòng và cửa sổ khép chặt. Ceref giữ tay nhỏ rất chặt, áp nhỏ vào tường"Em không thể trốn tránh được đâu Clionadh" đó chính là lần đầu tiên Ceref gọi thẳng tên của Lyn. Cái cách gọi lạ lẫm đó làm trái tim Lyn như thắt nuốt nước mắt vào trong, Lyn nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ nói "Em... không muốn rời xa anh... Ceref"Nghe câu nói này từ người con gái mình yêu, ai có thể kìm lại được sự hạnh phúc đó. Nhưng trong trường hợp này, câu nói đó như một con dao đâm vào tâm can buông Lyn ra, tuy nhiên ngay lập tức, anh lại biến ra một đống dây trói Lyn lại, cố định nhỏ trên vách tường."Có phải em đã từng thắc mắc, tại sao một dòng thuần như ta lại ở thế giới con người đúng không? Có phải em vẫn luôn thắc mắc rằng tại sao ta buộc em là một ma cà rồng mà phải học kĩ năng của một thợ săn đúng không? Bây giờ ta sẽ nói cho em biết".Lyn ra sức dãy dụa trên tường nhưng vô ích, Ceref là một ma cà rồng mạnh, phá giải pháp thuật của anh là chuyện không tưởng, huống gì năng lực ma cà rồng của nhỏ đang bị phong ấn. Nhỏ muốn nói nhưng lập tức bị một sợi dây trói khác từ dưới đất trồi lên bịt miệng lại."Lyn, tên đầy đủ của ta là Ceref Demon Amory".Lập tức những động tác giãy giụa của nhỏ đứng khựng mở to tròn mắt kinh ngạc đến mức những âm thanh khe khẽ do không nói được kia đứng khựng ở cổ họng. Nhỏ không nghe nhầm chứ? Amory? Nhỏ biết dòng tộc này, mà không chỉ nhỏ, mà mọi ma cà rồng trên thế giới này đều – dòng dõi hoàng gia chính thống Demon Amory hay người ta còn gọi là Amory đại đế, vị vua đang trị vì vương quốc ma cà rồng. Gia tộc chính thống này hiện chỉ có bốn thành viên, nếu xét ở độ tuổi của Ceref thì chắc chắn chỉ có thể là một phản bội đã bị gạch tên ra khỏi dòng thuần hoàng gia, trục xuất khỏi xứ sở vampire – vương tước Ceref Demon Amory, anh ruột của Leus Demon gian lặng thinh đến mức có thể nghe được tiếng xột xoạt của những sợi dây trói. Khuôn mặt Ceref vẫn mang một nét đẹp dịu dàng triều mến nhưng trong ánh mắt kia lại chứa một sự băng lãnh cay nghiệt.“Chỉ vì mẹ ta không phải hoàng hậu chính thống mà ông ta đã tước đi quyền thừa kế của ta. Amory đại đế II thống trị thế giới vampire là của ta chứ không phải của thằng nhóc em trai ta… em hiểu không? Clionadh? Bây giờ đã đến thời điểm đó, ta sẽ cướp lại những gì vốn thuộc về mình”.Nói rồi Ceref ngửa cổ bật cười, anh tiến lại, đưa tay vuốt lấy bờ má của Lyn, đồng thời đôi môi mỏng lướt qua chiếc cổ nhỏ bé của nhỏ“Em cũng biết mình sở hữu dòng máu thế nào mà Clionadh, thậm chí ta – kẻ có sức mạnh sánh ngang với vua ma cà rồng cũng chưa một lần dám bén mãng đến máu của em. Bởi thế … kế hoạch của ta, em chính là chủ chốt”.Lyn run sợ nhìn người con trai trước mặt. Đó có phải là Ceref vẫn hằng luôn dịu dàng với nhỏ không? Một ma cà rồng chẳng bao giờ hút máu con người, một ma cà rồng vô cùng dịu dàng khiến cho hầu nữ của nhà cũng phải phát cuồng. Vậy tại sao?Cái gì mà Amory đại đế, cái gì mà giành lại quyền lực. Nhỏ không hiểu cũng không muốn hiểu. Làm ơn đi mà, nói rằng anh đang đùa với nhỏ ra sức lắc đầu, những tiếng “ưm … ưm” yếu ớt phát ra từ nhỏ.“Em còn không muốn hiểu sao? Lyn, ta nuôi dạy em, huấn luyện em, chỉ để em giúp ta mà thôi, hay nói cho dễ hiểu … từ đầu đến cuối, em chỉ là một con cờ của ta… không hơn”.Lyn nhớ có một lần mình sơ ý bị trúng đạn bạc – thứ có thể giết chết ma cà rồng, nhỏ nhớ nhỏ đã đau đớn như thế nào, nhưng cảm giác đau đó hoàn toàn không bằng một góc của cảm giác bây thân Lyn lạnh ngắt, tai nhỏ ù đi, mắt trái bị tuyến lệ làm cho nhạt nhòa Rắc!Nhiệt độ trong phòng giảm đột ngột, những âm thanh rắc rắc cứ thế vang lên, hơi lạnh không biết từ đâu xông lên rồi chỉ vài giây sâu, đồ vật trong phòng bắt đầu đóng sợi dây trói của Ceref theo đó cũng bị đóng băng rồi nhanh chóng vỡ tan ra, Lyn đặt bàn chân trần lên sàn nhà băng giá, tay siết chặt mép váy “Em … là một quân cờ của anh sao?”.Ceref nhất thời cau mày “Đúng là em đang mạnh lên từng ngày, đến cả dây trói của ta em cũng …”.“Trả lời em đi” Lyn thét lên, trong phòng gió tuyết bắt đầu nổi lên, nơi bàn tay nhỏ phất qua băng đóng lại dày đặc.“Phải” chỉ một chữ ngắn gọn từ miệng Ceref, Lyn như chết Rắc!Tách! Tách!Băng vỡ ra, rồi tan biến dần trong không khí, một chiếc cầu vòng đẹp rực rỡ xuất hiện chắn giữa hai người “Jupiter Demon Amory, đệ nhất hoàng tử của Vampire’s World - cháu trai của ta, vừa sinh ra đã được tiên tri sẽ trở thành ma cà rồng mạnh nhất thế giới, hãy dùng máu của em … để giết hắn”..Lyn, ta xin lỗi, nhưng ta xin thề với em, đợi sau khi ta lấy lại được quyền lực, trở thành đế vương của ma cà rồng, ta sẽ mang em trở về bên ta, trở thành vương hậu của ta, bên ta mãi mãi.
Màn đêm tối đến đáng sợ, xung quanh bóng tối cứ dày đặc phủ lấy Lin. Nhỏ không thể thấy được bất cứ thứ gì, bởi con mắt xanh bên phải là mắt của con người, nó hoàn toàn không có khả năng nhìn trong bóng từ vết thương túa ra khiến nhỏ đau đến phát ngất, nhỏ bất lực ngồi dưới họng súng của nữ thợ săn. Nhỏ muốn chạy trốn, nhưng hiện tại nhỏ không biết cách gỡ bỏ phong ấn, thậm chí là chưa thể điều khiển được khả năng dùng băng của đêm đen tĩnh mịch chỉ có tiếng tru của loài chó sói hoang dã, tiếng giày của nữ thợ săn cứ thế tiến gần lại mang theo họng súng nóng hổi đã được lên đạn áp chặt vào trán bạc có thể khiến vampire đau đớn khôn bạc có thể lấy mạng vampire dễ dàng nếu bắn trúng chổ sợ đến phát khóc, nhỏ biết mình sai rồi, lẽ ra nhỏ nên ngoan ngoãn nghe lời Ceref, không nên chạy lung tung ra ngoài."Ceref" Lin khẽ dưng lúc đó một cơn gió mang theo mùi vị của cái chết khẽ thổi qua. Lin giật mình ngẩng đầu lên, một ngọn đèn pin nhỏ khẽ soi vào nhỏ, dưới chân, cô thợ săn lúc nãy chỉ còn lại một khung xương trắng đó dịu dàng ngồi xuống cạnh nhỏ, ôm nhỏ vào lòng, đôi môi mỏng khẽ cười "Em làm ta lo lắng lắm, biết không?".Lin gục đầu vào người đó, khóc nấc lên "Xin lỗi, Ceref, em xin lỗi".Một bàn tay to lớn đặt lên đầu nhỏ "Nếu em không chịu uống máu con người, vậy thì cứ uống máu của ta".Lin rất muốn nói không cần, nhưng cảm giác cổ họng đau rát, toàn thân như tê liệt đau đớn khiến lí trí nhỏ không còn sức chống cự, nhỏ cuối xuống, hai chiếc răng nanh cắn phập vào chiếc cổ mĩm cười hài lòng, vuốt mái tóc của Lin, anh nói "Được rồi, bây giờ thì hãy đi giết Jupiter giúp ta nhé! Thanh kiếm của ta".-"Không! Em không muốn...". Lin khẽ nhấp nháy môi, hàng mi khẽ động, mắt xanh đa tình từ từ hé, lộ ra con ngươi xanh thẳm mênh mông như biển cả ngày nắng đẹp, đủ sức nhấn chìm bất kì ai vào đôi mắt ấy. Khẽ ho hai tiếng, nhỏ gắng ngồi dậy, chợt vết thương ở vai trái khiến nhỏ đau đến phát ra tiếng kêu. Lin tay phải vịn vai, tay trái chống đỡ, đang cố gắng ngồi dậy thì đã thấy Emily từ ngoài cửa chạy vào bằng tốc độ vampire, cô nhanh đến nổi tạo ra một cơn gió khiến cái chăn của Lin bay khỏi giường luôn "Lin Lin, cậu chưa khỏe lắm đâu, nên nghỉ ngơi đi, đừng có quá sức".Lin gật gật đầu nằm xuống, khẽ nắm chặt lấy tay Emily "Emi, cậu có sao không?".Emi khẽ cười, sau đó đôi mắt dường như long lanh như sắp phát khóc "Mình không sao hết. Xin lỗi Lin, tại mình mà..."."Không phải lỗi tại cậu đâu, đừng tự trách nữa nhé!".Emily suýt xoa "Lin, cậu thực sự rất tốt bụng, nhưng vì cậu là lính mới trong vampire's world nên mình khuyên cậu, thế giới ma cà rồng rất phức tạp, không phải ai cũng có thể tin tưởng, vậy nên phải thật cẩn thận. À mà tốt nhất cậu về sau đừng nên đụng đến công chúa Edana nữa, được không?".Lin "ừ!" một tiếng. Edana là dòng thuần - dòng dõi cao quý nhất của vampire, cho dù Lin là mèo chín mạng cũng không muốn đụng đến cô ta. Phải biết rằng, hiện nay trên toàn thế giới có hai nơi dành cho vampire là Vampire's world do nhà Amory thống trị và tiểu vương quốc nhỏ ở Nam Cực là Antarctica, số lượng vampire không đông cũng không ít, tuy nhiên chỉ tồn tại 5 dòng thuần mà thôi. Trong đó 3 dòng thuần vượt trội là Amory, Kentaurus và Glacie đang ở vương quốc này, còn 2 dòng thuần kia nghe nói đang dần dần bị thoái hóa xuống quý tộc. Vì thế, có thể nói, dòng thuần chính là chúa của vampire. Từ đó có thể hiểu, Edana mặc dù chỉ mới 17 tuổi, nhưng đằng sau cô ta tồn tại một thế lực vô cùng to lớn. Không những có cha là đại công tước, Edana còn được dòng họ Amory hỗ trợ. Nên dĩ nhiên, dù cô ta có giết ai đi chăng nữa, thì khả năng ban án tử cho cô ta cực kì thấp, có thể hoàn toàn là con số 0. Thậm chí, Ceref, gần 1000 năm trước muốn tạo phản đảo chính cũng chẳng thể ban chết, nói chi là Edana. Vì vậy, Lin cũng không dại gì mà chọc vào cô thở dài, chợt nhớ ra chuyện gì, Lin hỏi Emily "Lúc đó, là Eric đưa mình về hả?".Emily khẽ gật đầu, đôi mắt nâu tỏ vẻ khó hiểu "Là Eric đưa cậu về kí túc xá, nhưng mình cảm thấy khó hiểu, lẽ ra cậu ta phải đem cậu đến phòng y tế, nhưng đằng này lại bế cậu về đây".Lòng Lin hơi căng thẳng, nhỏ cuối xuống nhìn vết thương đang dần khép miệng vẫn nằm trong lớp băng mới buông thỏng, nhưng vẫn chưa an tâm, nhỏ lại ngồi dậy "Không được! Mình phải đi gặp Eric".-Hiện tại là ban ngày ở Vampire's World. Mặt trăng vẫn chưa lên, bầu trời màu xám đen như lúc chạng vạng bao trùm lấy cảnh vật xung quanh. Xa xa ở phía hàng rào sắt, vài con quạ đang đậu trên đó, cất tiếng kêu "quát quát". Lin men chân theo con đường quanh co trong khu rừng quái dị, thỉnh thoảng một vài con dơi bay ngang không ngừng đưa những đôi mắt đỏ ngòm nhìn nhỏ, khiến Lin không khỏi ớn ngón tay chỉnh lại kính áp tròng nhìn xuyên màn đêm ở mắt trái, vừa ngước mắt lên tiếp tục bước đi đã thấy bóng dáng ai đó đứng phía trước khiến nhỏ suýt nữa thét toáng lên. Để ý kĩ một chút nữa, mới phát hiện ra đó là Jupiter. Nhỏ khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng chợt nhớ đến những gì Jupiter hành động hôm đó, cơ thể lại căng cứng, nhỏ vờ như không thấy gì, tiếp tục cuối đầu đi đêm lạnh lẽo thổi qua, chiếc khăn choàng trước cổ bay phấp phới, giọng nói không trầm cũng không cao của người đó vang lên "Tôi nghe nói cô bị Edana đâm?".Bước chân Lin vừa đi qua Jupiter hơi dừng lại, khoảng cách hai người lúc đó khoảng 5 bước chân, khuôn mặt mỗi người nhìn về một hướng, lưng đối nhau "Tôi không sao! Không cần Jupiter điện hạ quan tâm".QUát! Quát!! Tiếng quạ cùng tiếng gió vù vù thổi qua khiến không khí giữa hai người càng thêm quỷ dị, bước chân khẽ vang lên, Jupiter là người bước đi trước "Quan tâm?? Tôi chỉ là không muốn cô gây phiền phức thôi. Mà, tôi chưa từng thấy vampire nào lại quấn khăn choàng cổ"."Cái này là phong cách, style đó, biết không hả?" Lin không nhịn được xoay người lại, nói hết câu mới biết bóng người đã biến mất từ khi nào "Không phải tại anh mà tôi phải lâm vào hoàn cảnh thế này sao? Cái đồ vô tâm".Lin thở dài, lại tiếp tục bước đi với vận tốc đi dạo của con người. Phải, nhỏ đến đây không phải vì nghe lệnh Ceref giết Jupiter, cũng không phải đến báo với Jupiter rằng Ceref muốn đảo chính, mà đến đây là để ngăn cuộc chiến đáng sợ này lại. Nhỏ biết, mình không có bao nhiêu khả năng ngăn việc đó lại, bởi dù nhỏ có đi hay không đi, thì Ceref trong tương lai không xa chắc chắn sẽ tạo phản. Bởi vậy, Lin đến đây, là để cố gắng tìm ra thứ gì đó có thể ngăn cuộc chiến đẫm máu này khỏi khu rừng quái dị đó, ánh sáng lờ mơ chiếu rọi xuống, in lấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang bước đi trong đêm. Khẽ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, có lẽ bây giờ ở ngoài thế giới con người là ban ngày, tự nhiên nhỏ muốn tắm nắng quá đi khi mường tượng cảnh mặc áo tắm lăn mình trên bãi cát trắng mịm ở Hawaii, thì những cánh đào trên không lọt vào tầm mắt nhỏ. Lúc đó mặt trăng vừa lên, vầng trăng to khuyết một mãng phát ra ánh sáng yếu ớt hơn hằng ngày. Trong làn gió lạnh, hoa anh đào bay lả tả, tựa như Lin đang ở Nhật Bản vào tháng tư thời hiếu kì, Lin đi về phía những cánh anh đào kia bay tới. Mà, hiếu kì cũng đúng thôi, bởi vì vampire thường tôn sùng màu đỏ, màu đỏ của hoa hồng, màu đỏ của máu. Vì thế, hoa hồng chính là loài hoa tượng trưng cho sáng từ mặt trăng rọi quay những tán cây chi chít hoa anh đào nở rộ, chiếu xuống dưới đất lại tạo thêm hàng ngàn bông hoa khác, gió thổi qua, những đóa hoa lung linh nhảy múa. Phía xa xa, trên chiếc ghế gỗ dài, một chàng trai ngồi đó, tư thế cao nhã đặt quyển sách ở chân, vài cánh hoa đào nhẹ rơi vào trang giấy trắng, anh không gạt ra như thể thương tiếc. Khung cảnh đẹp như thơ ấy, mấy khi có thể chiêm thấy có tiếng chân người đến, Eric nhẹ ngẩng đầu, đôi mắt màu hổ phách dường như chứa đầy những cánh hoa đào nhìn Lin, rồi lại cúi xuống đọc bước đến, vài cánh đào rơi đến bên nhỏ, nhẹ ngửa lòng bàn tay, cánh đào chao liệng rồi đáp xuống "Eric thích hoa anh đào hả?".Eric cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên, đáp gọn "Ừ!!".Lin bước đến gần, cuối người "Tại sao vậy? Tại sao lại thích?"."Không tại sao. Thích thì thích thôi".Lin cười tít mắt, cậu bạn này cũng có chút thú vị nhỉ? Theo kinh nghiệm 40 năm ngao du khắp các đất nước của Lin, nhỏ luôn cho rằng, những người bề ngoài lạnh lẽo thường bên trong rất ấm áp. Chắp hai tay sau lưng, nhỏ lại cười "Tôi đoán nhé, có phải vì một người nào đó cậu vô cùng yêu quý tên Sakura đúng không?".Lúc này, bàn tay thon dài đang lật sang trang khác của Eric khơi khựng lại, những ngón tay dường như đang phân vân nên đọc tiếp hay nên gấp sách lại. Cuối cùng, anh quyết định gấp sách lại. Vừa lúc những trang sách chuẩn bị gập lại, một bàn tay nhỏ nhắn nhanh chóng đặt một bông hoa anh đào vào ngẩng đầu lên, dưới những cánh hoa phấp phới như tuyết trong gió, phía sau trăng khuyết lặng lẽ nằm im trên bầu trời, mái tóc vàng dài đến thắt lưng khẽ bay, mắt xanh cùng đôi môi ngọt ngào đang mĩm cười nhìn anh. Đây là... thiên sứ trong truyện tranh sao?Ho một tiếng, Eric cuối đầu xuống, xích qua một bên, tỏ ý để Lin cùng ngồi rồi cất tiếng hỏi "Làm gì vậy? Mà, vết thương đã khỏi chưa?".Lin vuốt váy ngồi xuống "Đánh dấu trang. Cũng sắp rồi"."Đánh dấu trang? Hình như cậu quên rằng trí nhớ của vampire cực kì tốt".Lin suýt cắn lưỡi, vội xua tay như con ngố "À, à, dĩ nhiên tôi biết chứ. Chẳng là thói quen lúc trước còn sống... à, ý tôi là hiện tại tôi vẫn còn sống, là thói quen khi còn là con người á". Ahhh!! Đau khổ!! Cực kì đau khổ à! Ceref nói toàn bộ cơ thể Zebric đã hòa làm một với cơ thể nhỏ, vậy tại sao trí thông minh của nhỏ không tăng được tí nào hết vậy Eric không hỏi tiếp, nhỏ nhanh chóng đổi chủ đề "À, Eric, tại sao lúc đó cậu không đưa tôi vào phòng y tế".Eric trả lời ngay "Tại cậu nói thế!".Lin tròn mắt "Tôi nói thế??? Khi nào cơ?".Eric "Lúc cậu mê mang, không ngừng nói "không được mang tôi vào phòng y tế", không những thế, lúc đó cậu hành xử rất tệ, cậu cứ cà tưng cà tưng trên tay tôi, lại còn chảy nước bọt ra đầy áo tôi".Khẽ giật mép, nhỏ mê mang nói "không mang tôi vào phòng y tế" thì còn có thể coi là suy nghĩ sợ bị phát hiện khắc quá sâu vào não, còn cái vụ kia là hư cấu à nha. Nghĩ đến mình bị lừa, Lin không khỏi lườm Eric."Này, tại sao cậu biết tôi có người tôi yêu quý tên Sakura?"."Tôi đoán thôi. Này nhá, thứ nhất, cậu có nét giống người Nhật Bản. Thứ hai, cậu cứ lành lạnh thế này, tuyệt đối không rảnh rỗi đi ngắm hoa đâu".Eric hơi nhếch môi nhưng vẫn không cười "Sakura... là tên của mẹ tôi".Lin đảo mắt nhìn Eric, cậu ta đẹp đến thế, dĩ nhiên mẹ cậu ta chỉ có thể là một đại mĩ nhân "Mẹ cậu chắc hẳn rất đẹp đúng không? Sakura là hoa anh đào nhỉ? Tôi nghe nói người mang tên này thường thanh cao, thuần khiết, nhẹ nhàng... như ý nghĩa của hoa anh đào vậy".Eric nửa đồng tình nửa không "Bình thường là thế, nhưng khi làm việc bà nghiêm túc và dứt khoát hơn bất kì ai. Có lẽ vì thế mà bà....".Dĩ nhiên, Lin dù có ngốc siêu cấp cũng có thể hiểu được đoạn tiếp theo, nhỏ vội đáp "Tôi xin lỗi, tôi không nên...".Eric khẽ thở dài rồi đứng dậy, chiếc áo đồng phục màu xanh đen lộ rõ thân hình cơ bắp mạnh khỏe đẹp đẽ của anh "Không gì đâu, về thôi, tiết học cũng sắp bắt đầu rồi".Lin vui vẻ đứng dậy, chợt nhớ ra nguyên nhân chính mình đến đây, nhỏ nói vọng theo bóng dáng Eric "Cảm ơn, cảm ơn nhiều nha, bạn cùng lớp Eric".Nhìn bước chân chẳng buồn dừng lại của Eric, Lin hơi trề môi không hài lòng. Nhưng nhỏ không hề để ý rằng, chỉ trong một thoáng thôi, mái tóc đen đó hơi ngoái lại nhìn nhỏ, nhìn cô gái mong manh thuần khiết thanh tao tựa nàng công chúa hoa anh đào, và chỉ trong một thoáng thôi, cánh môi hồng khẽ mĩm cười, hạnh phúc tựa anh đào trong ngày cưới.
Thứ hai của học viên ở trường Vampire Knight cũng giống như ở thế giới con người, tiết học đầu tiên chính là giờ tập trung dưới sân trường nghe thông báo này nọ. Sau khi tập trung xong ai nấy đều vui vẻ kéo nhau về lớp học, một số trên đường còn đua với nhau xem tốc độ của ai nhanh hơn khiến không khí trong trường vô cùng sôi động. Ở lớp C - lớp dành cho ma cà rồng cấp bình thường và bị biến đổi học chung, Lin đang ụp mặt xuống bàn ngủ ngon lành, do quá mệt nên nhỏ phải trốn tiết tập trung để ở trong lớp ngủ, mơ màng nghe tiếng bước chân, nhỏ ngóc đầu dậy, thấy Eric đã kéo ghế ngồi cạnh nhỏ từ khi nào. - Vào tiết rồi hả? - Lin chống cằm ngồi dậy, đưa tay che miệng ngáp dài một cái. Eric gật đầu, lật vở như đang xem lại bài "Cậu ổn không? Chẳng phải tôi đã nói cậu nên ở nhà nghĩ ngơi sao?". - Vết thương đã khép miệng hẳn rồi, chỉ có điều hơi mệt thôi, cần thời gian nghỉ ngơi phục hồi. - Hơi mệt? Nhìn cậu như sắp phát ngất - Eric chau mày. Lin vội chuyển chủ đề "Uây, sáng nay thầy hiệu trưởng có nói gì hot không?". - Không gì nhiều, chủ yếu là thứ 7 tuần này sẽ tổ chức lễ khai giảng năm học, như thường lệ sẽ có tiệc tùng vũ hội, chắc là cậu thích. - Wow, đúng là tôi thích, Eric rất hiểu tôi đó - Lin nói rồi lại đưa tay dụi mắt, nhỏ lại buồn ngủ, nhỏ thực sự cảm thấy xuống sức trầm trọng, những khi thế này chỉ có ba cách khiến nhỏ trở lại bình thường Một là uống máu của ma cà rồng dòng quý tộc trở lên, hai là ăn ngủ thật nhiều, còn lại chính là giải phóng sức mạnh để tự phục hồi. Trong trường hợp của nhỏ bây giờ, chỉ có cái thứ hai là khả thi. Eric đã nói nhỏ nên nghỉ học, nhưng nghỉ lại tuần trước nhỏ đã nghỉ đến ba ngày rồi, nghỉ học tiếp cũng không phài điều hay. Một lát sau, Emily quay xuống tính hỏi Lin chuyện hôm qua thì thấy nhỏ đã ngủ ngon lành từ khi nào, bắt gặp hình ảnh đó Emi tròn mắt rồi bịt miệng cười tủm tỉm quay lên. Đôi chân mày Eric hơi nhếch lên, anh dở khóc dở cười nhìn cái đầu nhỏ nhắn đang gục vào vai anh ngủ ngon lành giữa lớp học, lắc đầu chào thua cô nàng nhỏ bé này, anh để yên vai trái của mình cho nhỏ tựa vào ngủ, tay phải tiếp tục hoàn thành bài tập của mình, nhân tiện làm luôn cho cả Lin. Chuông reo, giáo viên bước vào lớp, Emi ngồi trên nhanh chóng chỉnh lại tư thế ngồi sao cho che khuất Lin khỏi tầm nhìn của cô giáo rồi nháy mắt nhìn Eric trêu ghẹo kiểu “Yên tâm đã có Emi ở đây”. Ở trên bục giảng cô giáo cũng không chú ý lắm, hơn nữa cô rất hiền, cho dù có thấy cũng xem như không có gì. Sau khi ổn định vị trí xong, cô vỗ tay bảo lớp im lặng, nói "Giới thiệt với các bạn, hôm nay lớp chúng ta có một giáo viên mới, thầy ấy sẽ đảm nhận môn sinh vật học của các bạn trong tiết hôm nay do giáo viên chính thức có việc. Hi vọng mọi người hợp tác vui vẻ". Từ ngoài cửa một chàng trai với mái tóc đen huyền bước vào khiến những học sinh nữ "ồ" lên phấn khích, đó là một chàng trai tuyệt đẹp trông khoảng đôi mươi, mái tóc đen được vuốt keo kĩ lưỡng để lộ vấn tráng trắng ngần cùng với khuôn mặt lãng tử dịu dàng trìu mến, đôi mắt màu đỏ ngã hồng êm đềm mĩm cười lịch thiệp cùng giọng nói trầm ấm "Tên tôi là Anthony, tôi sẽ dạy các em về môn sinh học, bây giờ thì chúng ta bắt đầu giờ học nhé". Emi quay sang nói với cô bạn ngồi cạnh đó "Ôi! Thầy ấy thế này thì làm sao mà chúng ta học nổi!". Môn sinh học ở thế giới ma cà rồng dĩ nhiên khác hẳn với thế giới con người, họ học về ma cà rồng và những loài yêu quái khác, dĩ nhiên cũng có con người. Đợi sau khi tất cả học sinh đã sẳn sàng, thầy Anthony cầm quyển sách trên tay bắt đầu đi dòng dòng xuống lớp học, tiếng giảng vang đều đều khắp căn phòng rộng lớn "Như các em đã biết trong hành tinh này tồn những dị loài không phải chỉ có ma cà rồng mà con rất nhiều loài khác như người cá, người sói, người rắn v..v nhưng ma cà rồng là loài hoàn hảo nhất, và đó cũng là chủ đề của bài học hôm nay ma cà rồng. Ma cà rồng xét về ngoại hình không khác con người là mấy..." Tiếng giảng bài bỗng dừng lại. Tất cả mọi người đều ngoái đầu nhìn lại thầy Anthony, lúc này đang dừng lại ở bàn Eric và Lin, Eric cũng nhìn Anthony, không hiểu sao bằng trực giác đã sống sót qua bao nhiêu chiến trường của mình, anh có cảm giác rằng mình phải đề phòng kẻ đứng trước mặt này, hắn ta nhìn bề ngoài ngoại trừ dịu dàng lịch thiệp ra thì không có gì, nhưng anh lại cảm thấy hắn không chỉ đơn giản như thế, từ ánh mắt hắn toát ra cái gì đó rất đáng sợ. - Để em gọi bạn ấy dậy - Eric nói, đồng thời anh toan đưa tay lay đầu Lin, còn chưa kịp chạm đến mái tóc nhỏ thì bàn tay đã bị quyển sách của Anthony ngăn lại đẩy về. Anthony híp mắt cười, cất giọng dịu dàng "Không cần đâu, nếu mệt thì cứ ngủ tiếp đi". Một mùi hương quen thuộc sộc vào mũi Lin, giọng nói cùng với ngữ điệu êm dịu từ tốn truyền đến tai nhỏ, một câu nói mà ngày trước nhỏ luôn nghe khi nhỏ nói nhỏ mệt và muốn ngủ. Nhất thời Lin bừng tỉnh khỏi giấc ngủ say, nhỏ ngồi phắt dậy nhìn người ở trước mặt, anh ta có khuôn mặt đẹp rất đẹp, đôi mắt dịu dàng như thể có thể sẵn sàng tha thứ lỗi lầm cho ai dù người đó phạm tôi nặng nề như thế nào. Khuôn mặt đó không giống, nhưng mỗi biểu cảm của người đó và cái cảm giác như bị thiêu đốt này của Lin thì lại vô cùng giống, bất giác nhỏ đứng bật dậy, trợn tròn mặt nhìn Anthony. Anthony nhìn nhỏ, đôi môi tươi cười "Nếu em mệt, có thể tiếp tục ngủ hoặc xuống phòng y tế". Bầu không khí xung quanh Lin dường như trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, nhỏ tự thét lên trong lòng, không phải, không phải là anh ấy, tuyệt đối không phải. Anthony nhìn nhỏ như vậy, anh nhẹ nhàng đưa bàn tay không cầm sách của mình đưa đến khuôn mặt nhỏ, đôi mắt có vẻ lo lắng rất nhiều "Em không tốt sao?". Cử chỉ ấy, ngữ điệu ấy, đôi bàn tay ấy... Lin nhìn bàn tay đang chuẩn bị tiến đến mình, một cảm giác căm phẫn xuất hiện trong lòng nhỏ, người đó trong lòng nhỏ đã chết, nhỏ sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta. “Phắt”. Bàn tay của Anthony bị Lin hất mạnh ra, lực tung mạnh đến nỗi tạo nên một âm thanh lớn trong lớp khi hai cánh tay chạm nhau, Lin lạnh lùng nhìn Anthony, con mắt xanh ánh lên vẻ căm hận chưa từng có "Đừng có dùng bàn tay đó chạm vào người tôi". Nói rồi Lin không thèm quan tâm đến cả lớp, một phát dùng tốc độ nhanh nhất leo qua cửa sổ cạnh đó và phóng thẳng vào màn đêm đen mịt. Gió thổi khiến Lin cảm thấy lạnh lẽo, nhỏ đan hai tay vào nhau, lặng lẽ bước đi về kí túc xá, nghĩ đến việc lúc nãy, nhỏ khẽ thở dài, nhỏ không dám chắc người đó là Ceref, nhưng khả năng Ceref ở đây rất cao, thứ nhất, anh ta thực sự rất mạnh, dù có bị phát hiện thì cả trường này cũng chưa chắc có thể hoàn toàn áp chế được anh, thêm một điều nữa là có đến ba ma cà rồng dòng thuần ở đây, đặc biệt là hoàng tử, nếu Ceref ở đây, chắc chắn sẽ tìm cách loại bỏ từng người một. Nếu người đó thực sự là Ceref thì chính từ giây phút anh ta bước vào trường, sóng gió chắc chắn sẽ nổi lên. Đằng xa thấp thoáng bóng dáng kí túc xá của Lin, nhỏ lại thở hắt ra, ừ thì mệt mỏi thật, nhưng tâm trạng thế này làm gì ngủ được nữa. Lin đảo mắt nhìn xung quanh hi vọng có thể tìm ra thứ gì đó khiến mình khá hơn, ánh mắt bỗng dừng lại nơi một ngã rẽ ở con đường dẫn về kí túc xá, con đường này ngày nào nhỏ cũng đi qua, vậy mà lại không để ý đến ở chỗ này lại có một ngã rẽ khác. Men chân theo con đường mòm nhỏ hẹp, dưới đất lá cây trải đầy dưới đất chứng tỏ dường như chẳng ai đi lại ở đây cả, nhất thời cẩn thận, Lin đưa tay vén tấm gạt mắt ra, để lộ tròng mắt đỏ. Mống mắt mang một sắc đỏ thẫm, một dòng máu đỏ đậm hơn cả màu mắt uốn tròn quanh đồng tử đen, chiếm toàn bộ diện tích mắt là một cái vòng màu tím nhỏ vẽ kí hiệu phức tạp, đôi mắt ấy mặc dù mang hai màu sắc khác nhau những đều trong vắt long lanh tuyệt đẹp. Con mắt của ma cà rồng này là năm đó bởi mắt của nhỏ đã bị móc ra nên Ceref lấy mắt của Zebric thay vào cho nhỏ, đồng thời trong quá trình thí nghiệm khiến nó xuất hiện một dòng máu đỏ quanh đồng tử, với con mắt ấy, Lin không những có thể nhìn thấy bóng tối rõ như ban ngày mà còn có thể nhìn xa. Thế giới bóng đêm dưới con mắt của ma cà rồng đúng là khác hẳn, nó đẹp và có phần có sức sống hơn nhiều, Lin bất giác hỏi ma cà rồng đang ngủ yên bên trong mình "Anh có thấy đẹp không? Zebric". Tim Lin dường như đập mạnh hơn một chút, nhỏ tự mĩm cười rồi bước đi, tự nhủ mình không hề cô độc một mình, ít nhất bên trong trái tim đang đập những nhịp đập của sự sống ấy có một ma cà rồng vẫn luôn ở đó ủng hộ nhỏ. Lin không biết ở trường Vampire Knight lại có một nơi đẹp như thế này, cỏ xanh trải dài như tít tắp, một cái cây đứng sững giữa màn đêm xòe ra những tán cây rộng lớn, mặt hồ trước mặt lấp lánh màu bạc ánh trăng, hoa hồng khắp nơi nở rộ tuyệt đẹp. Lin như sững người trước khung cảnh đó, nơi này thật đẹp. cứ như thiên đường trần gian ấy, nó còn lãng mạng hơn những nơi tỏ tình trong phim tình cảm nhiều, bỗng dưng nhỏ cảm thấy nơi này có chút quen thuộc, nhưng nhỏ chắc chắn là chưa từng đến đây lần nào, thầm nghĩ có lẽ khung cảnh này nhỏ đã gặp ở đâu rồi. Mùi hương của hoa hồng, cỏ dại và mùi của nước phả vào mũi Lin, lập tức nhỏ nhớ ra ngay, mùi hương này chính là mùi hương mà lần trước nhỏ ngửi được trên người Jupiter đây mà, ngẫm lại thì nơi này gần như giống hệt khu vườn ở cung điện Royal Blood mà nhỏ đã đi lạc - khu vườn của hoàng tử. Đưa mắt nhìn một vòng, xung quanh yên ắng không có lấy một ai, trên trời dưới đất mặc dù đẹp như tranh nhưng lại chất chứa một nỗi cô độc không thể nói thành lời, chợt nhớ đến Jupiter, nhỏ mới cảm thấy là lạ. Jupiter là một hoàng tử, lại còn là ma cà rồng được cho là mạnh nhất, vậy mà anh ta không hề kiêu ngạo, ngoại trừ khuôn mặt tới thiên thần cũng phải ganh tị ra thì hoàn toàn không hề có phong thái tự cao tự đại của người hoàng tộc, dường như từ lúc biết anh ta tới giờ, nhỏ cũng chưa từng thấy Jupiter giao tiếp với ai. Đường đường là một hoàng tử cao quý, vậy mà đi ra ngoài cũng không có lấy một người bảo vệ hay tùy tùng thuộc hạ gì. Lúc ở cung điện Lin nghe đồn rằng cả ngày hoàng tử Jupiter đều ở vườn hồng, bây giờ đến đây cũng chỉ một mình cô độc ở khung cảnh giống vậy, anh ta rốt cục là bị gì nhỉ? Đôi mắt của người đó ... rất cô độc và mệt mỏi. Như thể muốn yêu thương nhưng lại không thể. Thở dài cái thượt, Lin nằm dài xuống thảm cỏ xanh, tự nói với mình không nên lo chuyện bao đồng làm gì, Jupiter bị gì thì mặc kệ anh ta, liên quan gì đến mình. Nhưng không hiểu sao khi nhớ đến khuôn mặt mệt mỏi giữa những cánh hoa hồng bay trong gió, nhớ đến đôi mắt xanh cô độc in bóng ánh trăng hôm đó, ngực nhỏ lại có chút không vui. Đang khi còn cố gắng gạt qua những suy nghĩ về Jupiter thì một tiếng động vang lên phía sau khiến Lin bừng tỉnh, cảm giác không an toàn khiến nhỏ đứng bật dậy, ma cà rồng vốn là loài đi đứng rất tốt, họ chạy với vận tốc trăm cây số trên giờ cũng chẳng hề gây ra tiếng động, làm gì có chuyện một ma cà rồng bước đi mà lại khiến cây cối lung lay. Bất chợt một tiếng hát êm dịu như nước lọt vào tai nhỏ, bộ não của Lin lúc này ngay lập tức xác định được chuyện gì đang xảy ra, nhưng còn chưa kịp làm gì thì âm thanh đã lọt vào tai kia đã đi trước nhỏ một bước. Lin thấy cơ thể mình nhẹ tâng, đầu óc nhỏ bắt đầu mơ mang, từng âm thanh êm dịu như một lời dụ hoặc không thể chối từ, đôi chân của nhỏ nhấc lên và bắt đầu đi về cái hồ mặc cho nhỏ không ngừng bắt mình phải ngưng lại, xung quanh cũng có một vài ma cà rồng khác như nhỏ, đôi mắt họ mở to mơ màng, đôi chân không ngừng chậm rãi đi về hồ nước. Âm thanh từ hồ phát ra như một bản nhạc hoàn hảo đủ sức làm mờ mịt tâm trí thính giả, tiếng đàn mượt mà cùng giọng hát trong vắt trải dưới ánh trăng, mặt hồ đang yên ăng bỗng dưng xuất hiện một xoáy nước lớn, tất cả những thính giả trên bờ đều không tự chủ được bản thân mà bước xuống. Lin muốn kháng cự lại, nhưng cơ thể nhỏ vốn đã quá mệt mỏi nên làm gì còn đủ sức, nhỏ cứ thế từ từ bước xuống xoáy nước đó. Mà lúc này từ xoáy nước một thiếu niên ngoi lên, thiếu niên đó rất đẹp, một vẻ đẹp đầy vẻ “biển”, hai cái tai như hai mang cá, đầu đội một chiếc vương niệm bằng san hô, thân dưới là cái đuôi cá màu xanh, những chiếc vảy cá óng ánh dưới trăng. Thiếu niên đưa mắt nhìn Lin, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc lẫn hài lòng, một xoáy nước dâng lên cao, người cá vứt chiếc đàn qua một bên, xoáy nước kia ngoan ngoãn đón lấy, lúc này xoáy nước kia bắt đầu trồi lên những ngón tay bằng nước bắt đầu đánh đàn thay cho chủ nhân, tiếng đàn vang lên khác hẳn với người cá, lập tức những ma cà rồng kia bị điều khiển quay về kí túc xá. Người cá bơi tới sát Lin, bàn tay đưa lên mân mê khuôn mặt nhỏ, tấm tắc khen "Cô có nguồn năng lượng tuyệt vời, ta có thể cảm thấy được mùi thơm của nó, ta sẽ giữ cô lại vừa làm thức ăn vừa làm bạn với ta". Lin thật sự rất muốn thoát ra, nhưng cơ thể lại không hề nghe lời, nhỏ đành bất lực nằm trong vòng tay người cá để hắn lôi xuống nước. - Thả ra - Sau bao nhiêu cố gắng, Lin mấp máy môi mới nói được một từ. Người cá cười, tay bóp chặt cằm Lin "Cô thực sự đặc biệt, những kẻ khác đều bị ta kiểm soát hoàn toàn không có khả năng suy nghĩ, lẽ nào cô là một ma cà rồng cấp cao? Nhưng khó hiểu nhỉ? Một ma cà rồng cấp cao thì đáng ra ta không thể thôi miên được. Mà thôi, ta chấm cô đặc biệt là được rồi. Bây giờ thì đi với ta nhé, thức ăn!". Người cá cứ thế lôi Lin xuống nước khiến nhỏ không thể nào thở được, thừa nhận ma cà rồng có thể ở dưới nước rất lâu, nhưng nhỏ là ma cà rồng lập dị, nhỏ chỉ có thể ở dưới nước khoảng hơn năm phút mà thôi. Càng ngày càng xuống sâu, áp suất nước như muốn bóp ngạt Lin, nhỏ chỉ biết la thét trong lòng, làm ơn đi nhỏ vẫn chưa muốn chết đâu! Chính lúc đó, một tiếng “ầm” từ bên trên dội xuống lòng hồ, chẳng biết chuyện gì đang diễn ra, chỉ biết khi Lin mở mắt ra thì toàn bộ nước trong hồ đều bị tách ra làm hai, chỉ trong nháy mắt, nơi nhỏ đang đứng chỉ còn lại bùn, xung quanh nước hồ đã bị đóng băng sạch. - Nếu không phải Lin đang ở dưới đó ta nghĩ mình sẽ có tượng cá đông lạnh để trưng rồi - Cedric một tay chống hông đứng trên bờ, tay kia lấp lánh ánh xanh băng của dòng ma lực, đôi mắt đỏ khinh thường liếc nhìn người cá bên dưới. Người cá lúc này không còn nước, cái đuôi của y chẳng thể hoạt động được, đành vô dụng ngồi bệt xuống vũng bùn nhìn Cedric căn phẫn. Trông bộ dạng Cedric cũng không cò bình tĩnh bao nhiêu, cậu búng tay, một lưỡi kiếm bằng băng dài khoảng năm mét xuất hiện trên không trung như chuẩn bị đâm thẳng vào người cá, nhìn về phía Lin nhắc nhở "Chị tránh ra". Tiếng đàn đã mất, Lin dĩ nhiên đã được tự do, nhưng nhỏ vẫn đứng khư khư ở đó, bởi nhỏ nghĩ chuyện này chắc chắn có vấn đề ở đâu đó, người cá trước giờ chỉ sống ở bốn đại đương ngoài thế giới con người, làm sao có thể xuất hiện ở đây cho được. Nghĩ vậy, nhỏ liền cất tiếng "Khoan đã Cedric, chuyện này chắc chắn có hiểu lầm". Cedric khoanh tay trước ngực, khuôn mặt khi bực bội tuyệt phần kiêu ngạo "Chị có biết tôi đến trễ chút nữa chị đã chết rồi không?". - Cedric, cậu ta làm vậy chỉ bởi người cá không sống ở biển thì buộc phải hấp thụ năng lượng của loài khác để sống. - Tôi không quan tâm, tôi chỉ biết con cá mắc cạn đó đã gây ra sai lầm khi dám gây chuyện ở VampireLand này. Lúc này người cá run rẩy nhìn Lin, cậu ta thét lên "Tôi gây hại chuyện gì chứ? Người cá như tôi không sống ở biển, không ăn năng lượng từ biển thì phải ăn năng lượng của loài khác thôi. Tại sao lại trách tôi trong khi ma cà rồng các người là kẻ đã bắt tôi đến đây". Người cá có ngôn ngữ của người cá, Lin trông bộ dạng của Cedric có vẻ không hiểu, nhưng nhỏ đã từng học qua loại ngôn ngữ này, nên nhỏ hiểu những gì người cá đang nói. Khẽ cắn môi, muốn bắt người cá thì phải ở thế giới con người, hơn thế nữa phải là một ma cà rồng cực mạnh mới có thể xuống tận đáy biển, ngoài Ceref ra thì còn ai nữa chứ? “Vụt”. Nhân lúc Lin mất chú ý, mũi kiếm to chảng kia dưới sự điều khiển của Cedric lao vun vút đến chỗ người cá, nhỉ lập tức không kịp suy nghĩ gì thì thân thể đã lao đến chắn trước người cá, đồng thời phản xạ cơ thể khiến những tấm khiên băng đồng loạt xuất hiển chắn trước mình. Ma lực càng nhiều, băng tạo ra càng chắc chắn, ma lực của nhỏ hiện tại không bằng Cedric nên dĩ nhiên những tấm khiên băng kia nhanh chóng bị mũi kiếm cắt vụn, mũi kiếm cứng cáp nhọn hoắc và khổng lồ kia tiếp tục lao về phía nhỏ, nhỏ sợ hãi nhắm chặt mắt lại. Mũi kiếm lập tức dừng lại, cách trán nhỏ chưa đến 1 xăng ti mét. Cedric lao đến Lin "Chị điên à? Chị có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi không dừng kịp không?". Lin đặt tay lên vai Cedric, giải thích cho cậu nhóc hiểu "Vậy em có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu em giết cậu ta không? Cậu ta là hoàng tử của người cá, giết hoàng tử chính là gây thù với cả một tộc đấy!" Ngay từ lúc nhìn vương miện san hô trên đầu người cá, nhỏ liền biết y chính là hoàng tử của biển cả. Cedric mang sự kiêu ngạo của một giống loài hoàn hảo kênh kiệu đáp lời "Ma cà rồng chúng ta vốn không sợ người cá". Lin tính nói rằng ừ thì ma cà rồng không sợ người cá nhưng khi có trận chiến, người cá chắn chắn sẽ giúp phía bên địch đối phó với ta, nhưng lại thôi. Lúc này, bên giáo viên cũng đã tới, cô giáo chủ nhiệm của Lin bước đến nhìn nhỏ rồi lại nhìn người cá, cô hơi chau mày, sau đó quay sang dùng Hải Ngữ nói chuyện, họ trao đổi vài câu, sau đó người cá được họ mang đi. Trước khi đi, người cá không quên quay lại nhìn Lin "Cảm ơn nhé thức ăn, tôi trở về biển đây, khi nào có việc cần thì cứ đến biển gọi tôi", như nghĩ ra điều gì, người cá lại ngoái đầu lại "À mà mấy ngày nay ở dưới hồ tôi phát hiện ra có thứ gì đó lạ lắm, nhìn như máy móc của con người ấy, nên cẩn thận nhé, những thứ liên quan đến con người đều rất nguy hiểm". Lin cười vẫy tay, nhỏ đang nghĩ đến Ceref nên cũng không để ý câu nói phía sau của người cá, nghĩ đến cái tên đó, nhỏ không khỏi siết chặt tay thành nắm đấm vì tức giận, ngày trước anh ta bắt nhỏ học Hải Ngữ, bây giờ lại bắt người cá đến đây, rõ ràng là kế hoạch đã tính toán từ trước. Vậy thì kế hoạch này muốn hướng về đâu? Chẳng lẽ muốn nhỏ nổi tiếng sao? Phải biết rằng càng nhiều người biết đến Lin, nhỏ càng gặp nguy hiểm, mà nhỏ nguy hiểm thì kế hoạch của anh ta cũng nguy hiểm. - Lin! - Lin! - Clionadh - Cedric lớn tiếng gọi lần ba. - Hả? Ơi? Chị nghe đây Cedric - Lin bừng tỉnh trả lời sau khi chìm sâu vào suy nghĩ. Lúc này toàn bộ giáo viên đã đi khỏi, chỉ còn có ba người là Cedric, Lin và .... Jupiter. Lin trố mắt nhìn Jupiter đang khoanh tay đứng tựa vào góc cây từ bao giờ "Anh đến từ khi nào vậy?". Jupiter chẳng thèm trả lời, thậm chí không thèm nhìn nhỏ. thấy vậy, Cedric nhàm chán trả lời "Chị bị gì vậy? Cậu ấy đến cùng lúc với tôi đấy". - Cô, biết điều gì sao? - Lúc này Jupiter bỗng dưng lên tiếng, khuôn mặt đẹp đến mức không ngòi bút nào có thể miêu tả hay vẽ nên được của anh ta hất về phía nhỏ, đôi con ngươi đến ánh trăng cũng chẳng sánh nổi vẻ đẹp ấy nhìn về phía nhỏ với vẻ chẳng mấy là thiện cảm. - Không gì - Lin đáp gọn, thở dài. - Không ngờ cô biết Hải Ngữ, một ma cà rồng quý tộc thông minh lắm cũng phải mất hơn một năm để học, mất đến bốn năm mới thành thục, ta đang thắc mắc rằng cô thật sự bao nhiêu tuổi rồi đấy Clionadh?" Jupiter hình như không buông tha cho Lin. Lin suýt cắn lưỡi, quả nhiên là hoàng tử có khác nhỉ? Qủa thật, Lin đã phải mất gần 2 năm mới có thể học được nó, ngôn ngữ của biển cực kì khó, nó cần một trí nhớ cũng như khả năng phân tích logic thần thánh mới có thể học nổi. Dẫu vậy, nhỏ vẫn hất hàm nhìn Jupiter "Đừng xem thường tôi thế chứ!". Jupiter nghiêng đầu "Ta luôn nghĩ IQ của cô chỉ có hai con số". Lin thực sự muốn đấm cho Jupiter một cái, ma cà rồng là loài cực kì thông minh, chỉ số IQ của họ dĩ nhiên vượt xa con người bình thường, bây giờ Jupiter nói nhỏ chỉ có vài chục điểm IQ, không phải đang mắng nhỏ cực ngốc sao? Nhỏ hằn học "Không quan tâm". Lúc này, mặt hồ bỗng dưng một lần nữa dao động, một cơn gió mạnh thổi qua, Lin đưa ánh mắt nhìn về phía hồ, chợt nhớ đến lời nói của người cá lúc nãy "À mà mấy ngày ở dưới hồ tôi phát hiện ra có thứ gì đó lạ lắm, nhìn như máy móc của con người ấy, nên cẩn thận nhé, những thứ liên quan đến con người đều rất nguy hiểm". Lần trước boom thuốc mê xuất hiện ở khu phố thì có thể du di nhưng ở một ngôi trường nhất nước như Vampire Knight lại còn có thể xuất hiện "đồ chơi" của thợ săn được? Nhưng mà cũng không có gì nghiêm trọng đối với tình cảnh bây giờ, khẽ thở dài nhẹ nhỏm, thứ thiết bị này nhỏ biết, nó quét qua não bộ của ma cà rồng, khiến mắt của họ nhìn thấy những thứ mình muốn nhìn thấy nhất, song, não của nhỏ không hoàn toàn là não ma cà rồng, thêm một điều nữa nhỏ đang nhìn đời bằng con mắt của con người, nhỏ tuyệt đối sẽ không thấy ảo ảnh. Tuy nhiên, cảm giác nhẹ nhỏm lập tức biến mất. Cedric. Lin lập tức xoay người lại, hình ảnh Cedric và cả Jupiter khiến nhỏ không tự chủ được mà lùi lại, Cedric từ từ đi lại gần hồ, đôi mắt cậu tỏ vẻ vui mừng hơn bao giờ hết, dường như vui đến mức sắp phát khóc, cậu dang rộng vòng tay "Anh, anh về rồi sao?". Jupiter cũng ngẩn người, nhưng bước chân của anh vẫn ở đó "Dì Anne, Alice?". Lin thất thần trong phút giây, không được, tuyệt đối không được đi xuống hồ nước đó, bởi nó đã bị biến thành nước thanh tẩy mất rồi, một ma cà rồng đi xuống đó, chắc chắn sẽ đau đớn đến chết.
Thể loại Truyện Teen,Truyện Tình Cảm,Dị giới,Khoa Huyễn,Truyện Tự Sáng TácNhỏ không biết do đâu mà trái tim nhỏ lệch nhịp. Bởi vì một câu nói" Cả đời này vì em mà tôi từ bỏ làm thợ săn ma cà rồng" hay đôi bàn tay dù nhỏ bé vẫn cố gắng đập tan xiềng xích" vì bảo vệ chị mà tôi sẵn sàng chống lại cả thế giới ma cà rồng" Hay là người nhỏ từng yêu suốt 30 năm " Bằng sự hận thù của mình mà ta đã nuôi dưỡng một đóa hồng nhưng cuối cùng lại bất cẩn yêu nó. Để đến giờ tất cả quyền lực, sức mạnh, ta không cần nữa, chỉ mong có thể đem người ta yêu trở về"Và có thể hay không, là sự im lặng của kẻ cao ngạo ngồi trên ngôi cao ấy, chỉ hờ hững đưa ánh mắt xanh băng lãnh không chứa chất cảm xúc nhìn xuống thân thể nhỏ đang đau đớn rỉ máu trong sợi dây xích của tử thần-Ta đã suy nghĩ rằng bản thân ta đã làm sai chuyện gì đó để các người đóng đinh ta vào cột như vậy nhưng thật không ngờ chỉ do lòng tham và sự ích kỷ của mình mà làm như vậy với ta. Như vậy các người đừng trách ta độc ác, các người cư xử với ta thế nào thì cũng hãy nhận lấy những đau khổ như vậy đi!
Thể loại Truуện Teen,Truуện Tình Cảm,Dị giới,Khoa Huуễn,Truуện Tự Sáng TácNhỏ không biết do đâu mà trái tim nhỏ lệch nhịp. Bởi ᴠì một câu nói" Cả đời nàу ᴠì em mà tôi từ bỏ làm thợ ѕăn ma cà rồng" haу đôi bàn taу dù nhỏ bé ᴠẫn cố gắng đập tan хiềng хích" ᴠì bảo ᴠệ chị mà tôi ѕẵn ѕàng chống lại cả thế giới ma cà rồng" Haу là người nhỏ từng уêu ѕuốt 30 năm " Bằng ѕự hận thù của mình mà ta đã nuôi dưỡng một đóa hồng nhưng cuối cùng lại bất cẩn уêu nó. Để đến giờ tất cả quуền lực, ѕức mạnh, ta không cần nữa, chỉ mong có thể đem người ta уêu trở ᴠề"Và có thể haу không, là ѕự im lặng của kẻ cao ngạo ngồi trên ngôi cao ấу, chỉ hờ hững đưa ánh mắt хanh băng lãnh không chứa chất cảm хúc nhìn хuống thân thể nhỏ đang đau đớn rỉ máu trong ѕợi dâу хích của tử thần-Ta đã ѕuу nghĩ rằng bản thân ta đã làm ѕai chuуện gì đó để các người đóng đinh ta ᴠào cột như ᴠậу nhưng thật không ngờ chỉ do lòng tham ᴠà ѕự ích kỷ của mình mà làm như ᴠậу ᴠới ta. Như ᴠậу các người đừng trách ta độc ác, các người cư хử ᴠới ta thế nào thì cũng hãу nhận lấу những đau khổ như ᴠậу đi!Bạn đang хem Huуết thê của ma cà rồng ᴠươngDị Giới Huуền Huуễn Ma Cà Rồng Teen Tình Cảm 3/80Chương 2-1 Vampire"ѕ ᴡorldXem thêm - Trực Tiếp Chung Kết Mѕi 2018Lуn ѕống ᴠới Ceref ѕuốt 30 năm ở thế giới con người, anh là một ᴠampire dòng thuần chính hiệu. Thậm chí ѕức mạnh của anh còn ᴠượt cả Zebric - chúa tể băng của dòng họ Glacie, bấу nhiêu cũng có thể đoán được anh là một ma cà rồng cao cấp thế nào ở Vampire World rồi. Nhưng ѕuốt chừng ấу thời gian bên anh, nhỏ không thể thể hiểu được, một ᴠampire như ᴠậу, tại ѕao lại ở thế giới con người - nơi mà mọi ᴠampire đều khinh khỉnh khi nhắc tới người ấу dịu dàng như ánh ban mai, ᴠới nụ cười êm đềm tựa nước, anh luôn là người đánh thức nhỏ dậу ᴠào mỗi buổi ѕáng bằng một cái hôn ᴠào trán, là người ѕẽ хoa đầu bảo "không ѕao cả" khi nhỏ làm nhiên...Vào ngàу hôm đó, nhỏ cũng đã hiểu ra tất chỉ là một con cờ của хúc tua trồi lên từ mặt đất quấn chặt Lуn ᴠào tường, anh bình thản nói "Em chỉ là con cờ của ta, cứu em, chẳng qua chỉ là để ѕau nàу dùng máu của em gϊếŧ Jupiter mà thôi. Em nợ ta qua nhiều, bâу giờ cũng phải trả ơn chứ nhỉ? Lуn".Nhìn theo bóng lưng rộng lớn ấу khuất dần trong màn đêm, giọt nước mắt cố kiềm nén giờ từ bên mắt trái chảу dọc хuống không bao giờ muốn khóc trước mặt anh, bởi nhỏ biết lúc đó mình rất хấu хí, ᴠì mãi mãi...Nước mắt nhỏ chỉ chảу có một bên mà khu rừng già ngoại ô nước Pháp, bóng đêm dàу đặc len lõi trong từng ngóch ngách khu rừng. Tận ѕau ngút trong rừng, không ai có thể hình dung ra cảnh tượng khủng khϊếp ở đó. Mặc dù nó chỉ diễn ra trong phạm ᴠi ᴠài trăm mét, nhưng nó chẳng khác gì địa ngục thật ѕự câу cổ thụ trong rừng, những con thú rừng nằm trong phạm ᴠi đó đều như đã chết cách đâу từ rất lâu, mặc dù cách đâу chỉ ᴠài phút bọn chúng ᴠẫn còn хanh tươi, chạу nhảу. Những góc câу mục rỗng, những bộ хương khô trơ ra như thể đã có một khoảng thời gian dài rất dài quét qua giữa khu ᴠực chết chóc, có một chàng trai đang đứng đó, anh chỉ đứng im không hề làm gì, đôi mắt ban ѕáng còn mang một ѕắc хanh êm đềm giờ hóa một màu đỏ thẫm như máu. Xung quanh anh, luồng khí màu đen ᴠẫn cứ хoaу ᴠòng tuần hoàn, nó đi tới đâu, ѕự ѕống biến mất tới đó. Câу cối rũ héo, đất đai khô cằn, động ᴠật chỉ còn lại bộ хương khô."Ngài không cảm thấу phí phạm tài nguуên thiên nhiên ѕao? Ngài Ceref?" Rуder đứng cách đó khá хa, đôi mắt gã trong màn đêm đen ánh lên một màu hồng hơi ngã đỏ, cánh môi mỏng khẽ cất lời châm mục Tin Tức
huyet the cua ma ca rong vuong