ông xã vô tâm phu nhân

Chương 32: Sẽ Không Ly Hôn. Chương trước Chương tiếp. Cố Thừa Duật gọi người đưa Vân Húc tới bệnh viện, hắn vì lo lắng nên cũng đi theo. Nhưng khi làm thủ tục nhập viện cho ông Vân xong, hắn không hề ở lại mà chỉ gọi điện cho bà Vân tới. Sau khi nghe tin, bà Vân đã Truyện ÔNG XÃ VÔ TÂM: PHU NHÂN, CÒN MUỐN CHẠY? Vân Vy ngồi trên giường, đầu óc choáng váng. Cô khẽ lắc đầu mấy lần, nhưng dường như cô càng cố lắc đầu thì đầu cô lại càng choáng váng hơn. Hơi thở của cô dần trở nên 0.9K. Ngôn tình Ngọt. Bạn đang đọc truyện Ông xã vô tâm: phu nhân, còn muốn chạy? full miễn phí được cập nhật tại yeungontinh.com. Hãy để lại bình luận và nhấn theo dõi để cập nhật các chương mới nhất của truyện Ông xã vô tâm: phu nhân, còn muốn chạy? này nhé. Đọc truyện Ông Xã Vô Tâm: Phu Nhân, Còn Muốn Chạy; Đọc truyện Ông Xã Vô Tâm: Phu Nhân, Còn Muốn Chạy. Chương 32: Sẽ Không Ly Hôn. Trước List chương Sau . Toàn màn hình Nền đen . Nền trắng . Cố Thừa Duật gọi người đưa Vân Húc tới bệnh viện, hắn vì lo lắng nên cũng đi ️ Đọc truyện chữ Ông Xã Vô Tâm: Phu Nhân, Còn Muốn Chạy (Truyện full) Chương 140 Tiếng Việt bản dịch Full mới nhất, hay nhất, cập nhật nhanh và sớm nhất tại NhayHo.Com. Ông Xã Vô Tâm: Phu Nhân, Còn Muốn Chạy. Cô và hắn, là một cuộc hôn nhân không tình yêu. Cô gặp hắn trong lần xem mắt thứ n của mình, còn hắn thì là lần đầu gặp cô gái ngỗ ngược như cô. Ngày đầu gặp nhau, ma xui quỷ khiến hai người về chung một nhà với nhau. Cô App Vay Tiền Nhanh. Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Thúy Hường Thể loại Ngôn tình Tình trạng Hoàn thành Số chương 140 Nguồn NovelToon Lượt đọc 31,263 Cập nhật 17/09/2021 Cô và hắn, là một cuộc hôn nhân không tình yêu. Cô gặp hắn trong lần xem mắt thứ n của mình, còn hắn thì là lần đầu gặp cô gái ngỗ ngược như cô. Ngày đầu gặp nhau, ma xui quỷ khiến hai người về chung một nhà với nhau. Cô không ưa hắn một chút nào, bởi vì ngay sau khi mới đi đăng kí kết hôn xong, hắn đã để lại cho cô một ấn tượng rất tồi tệ, đó là bỏ lại mình cô ở trước cửa Cục dân chính, hại cô phải ôm cục tức trong bụng mà về nhà. Sau đó về tới nhà, Vân Vy mới biết thì ra là bố mẹ hai bên đã tính sẵn tương lai cho cả hai rồi, lần này cô muốn chạy cũng không thể nào chạy thoát nổi. Chuyện này Cố Thừa Duật, chồng cô, cũng biết. Trước đó cô và hắn đã thoả thuận là sẽ không ai can thiệp vào đời sống riêng tư của nhau, đường ai người nấy đi. Nhưng không may là mẹ chồng đã tính kế hoạch sẵn, phòng trường hợp cô và hắn không chịu hợp tác. Ngay vào đêm tân hôn, cô cùng hắn triền miê Advertisement Bà Vân vô cùng lo lắng đứng bên ngoài, lát sau Vân Vy mới từ trong nhà vệ sinh bước ra. Khuôn mặt cô xanh xao nhợt nhạt, trông thiếu sức sống vô cùng. Bà Vân đau lòng hỏi han - Sao rồi con, liệu có phải là con...? Vân Vy chỉ khẽ gật đầu, cô liền ôm chầm lấy mẹ - Thật ra con có thai rồi. Bà Vân cũng không quá sốc khi nghe câu trả lời của Vân Vy, bà liền vỗ vỗ lưng cô, an ủi - Thế Cố Thừa Duật có biết hay không? Vân Vy chỉ cảm thấy tủi thân, chuyện cô có thai Cố Thừa Duật hoàn toàn không biết gì. Nếu như hắn mà biết, liệu hắn có còn ly hôn cô nữa không? Nghĩ tới đây, Vân Vy lại cười tự giễu bản thân. Quên đi một người quả thực rất là khó, cảm giác này không hề dễ chịu một chút nào. Nhưng tới nước này rồi, rốt cuộc cô còn mong chờ cái gì cơ chứ? Vốn dĩ Cố Thừa Duật không hề yêu cô, hắn đồng ý kết hôn chỉ là để trả thù mà thôi. Nay đã trả thù xong, có lẽ hắn đang vui vẻ bên Mạc Y Nhiên. Suýt chút nữa là cô quên mất, Mạc Y Nhiên chính là mối tình đầu của Cố Thừa Duật. Người ta nói tình đầu thường là mối tình khó quên nhất cơ mà. Tới giờ cô đã hiểu rồi, hiểu vì sao Cố Thừa Duật lại chọn Mạc Y Nhiên... Lòng Vân Vy xót xa, đau đớn như có hàng nghìn kim châm đâm vào. Bà Vân vẫn đang ôm cô, ra sức an ủi cô. Thấy cô không trả lời, có lẽ bà cũng biết câu trả lời rồi - Được rồi, vậy còn định thế nào với đứa bé trong bụng con? Vân Vy không chần chừ gì, cô lập tức trả lời - Con sẽ sinh đứa bé này ra, sẽ chăm sóc nó thật tốt. - Vy Vy. Bà Vân lo lắng vô cùng, bà liền nắm tay cô lên - Không phải là mẹ phản đối việc này, nhưng con có thực sự chắc chắn là sẽ sinh đứa bé này ra? Đứa bé này chính là cốt nhục của Cố gia, là con ruột của Cố Thừa Duật. Không phải là bà Vân không thích người của Cố gia, mà là với tình hình kinh tế hiện tại của gia đình vô cùng khó khăn. Với lại làm mẹ đơn thân thật sự rất khó, còn bị đồn thổi này nọ nữa. Bà Vân thực sự không muốn con gái mình phải chịu nhiều tai tiếng hay áp lực gì cả. Bà chỉ muốn cô sẽ quay trở lại như trước kia, vui tươi hồn nhiên sống mà thôi. Đáy mắt Vân Vy thoáng buồn, đây cũng chính là vấn đề lớn nhất hiện tại. Nhưng cô cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, nở nụ cười trấn an mẹ mình - Mẹ đừng lo cho con. Từ mai con sẽ tìm việc mà. - Đừng. Bà Vân lập tức ngăn cản Vân Vy, bà vuốt ve mái tóc cô rồi nói - Con còn đang mang thai, cứ ở yên trong nhà nghỉ ngơi là được rồi. Trước mắt số tiền dành dụm của mẹ vẫn còn trụ được mấy tháng nữa. Khoé mắt Vân Vy ứ nước mắt, cô ôm chầm lấy mẹ oà khóc. Nếu không phải là vì cô, mẹ cô cũng không ra nông nỗi này. Bây giờ có hối hận thì cũng đã quá muộn rồi - Mẹ ơi con xin lỗi... - Con ngoan, mau nín đi. Bà Vân xoa đầu Vân Vy, an ủi cô. Dù chuyện này có là lỗi của Vân Vy đi chăng nữa, thì bà vẫn là người mang nhiều tội lỗi nhất. Là bà đã tác thành Vân Vy với Cố Thừa Duật. Chuyện này không thể trách ai, cũng không trách Vân Vy được. Có trách, thì hãy trách ông trời tàn nhẫn với Vân gia, cho nên tai hoạ này mới ập tới như vậy. ... Bên kia, Hắc Khải đang ngồi xoay xoay bút, tuy nhìn chằm chằm vào xấp tài liệu trước mặt nhưng đầu óc lại không hề để tâm tới công việc. Anh bất mãn quay sang nhìn anh trai - Anh, em không muốn thừa kế công ty gì đâu. Chán chết đi được. Mấy tài liệu này không phải là Hắc Khải không biết, căn bản là anh không có đam mê với thương trường. Trước giờ anh luôn thích đi nhiều nơi trên thế giới này, đi đến bao giờ hết tiền rồi lại quay lại xin tiền anh trai. Hắc Sát vẫn thong thả uống cà phê, hoàn toàn không để ý tới lời than vãn của Hắc Khải - Cố thị có được Vân thị như cá gặp nước, chúng ta không thể cứ bị động thế được. Hiểu chưa? - Ý anh là chúng ta sẽ đối đầu với Cố thị? Hắc Khải không chút hứng thú về mấy vấn đề này, nhưng cứ hỏi cho có - Chúng ta không chủ động thì sớm hay muộn gì Cố thị cũng sẽ loại bỏ chúng ta trước. Cho nên em cũng nên nghĩ tới việc vào công ty làm việc đi, chơi bời hoài. Hắc Sát nhắc nhở em trai của mình. Hắc gia cũng là một trong những gia tộc lớn ở đất nước này, chẳng thua kém gì Cố gia. Đáng lẽ ra là sau khi ông bà già nhà họ Cố gặp tai nạn qua đời, Cố thị đã gặp rất nhiều khó khăn. Nhưng không ngờ Cố Thừa Duật lại chuyển hướng tấn công nhà vợ, thâu tóm Vân thị một cách dễ dàng. Tàn độc quá rồi. Cố Thừa Duật, không thể coi thường con người này. Tiếp theo nữa, nhất định hắn sẽ chuyển hướng tấn công các gia tộc còn lại. Hắc gia cũng không ngoại lệ. Không hiểu vì sao khi nghe anh trai nói vậy, Hắc Khải vô thức nhớ tới hình ảnh xanh xao nhợt nhạt của Vân Vy. Vân Vy là họ Vân? Liệu cô có liên quan gì tới chuyện này không? ... Vân Vy mang thai nên không thể làm được công việc nặng nhọc, cô chỉ có thể ở nhà giúp mẹ bán tạp hoá. Khi về quê, bà Vân đã thuê nhà mở một cửa hàng tạp hoá nhỏ. Tuy thu nhập không nhiều, nhưng cũng đỡ hơn chút ít. Hai mẹ con nương tựa lẫn nhau mà sống qua ngày. Vân Vy đã qua thời kì ốm nghén, dạo này cô hay bị thèm ăn. Mẹ cô vì thương cô nên cũng đành chiều cô. Vân Vy ở quê cũng được một thời gian, cô không còn quá lạ lẫm ở đây nữa. Mọi người dân ở đây rất thân thiện, dù nghèo nhưng vẫn hay giúp đỡ lẫn nhau. Vân Vy cảm thấy ấm áp vô cùng. Đã hơn 8 tháng trôi qua, bụng Vân Vy đã rất to rồi. Cô lại cúi xuống xoa bụng mình, cô vô cùng hạnh phúc khi nghĩ tới đứa con sắp chào đời. Mấy ngày sau, Vân Vy đột nhiên đau bụng dữ dội. Bà Vân vô cùng lo lắng, lập tức đưa cô tới bệnh viện. Mấy người hàng xóm tốt bụng cũng giúp mẹ cô đỡ cô tới bệnh viện, người thì an ủi cô, người thì động viên. Vân Vy đau đớn, cả người toát mồ hôi. Cô cố chịu đựng. Vào bên trong phòng đẻ, mọi người phải đứng bên ngoài chờ. Ai ai cũng lo lắng vô cùng, nhất là bà Vân. Mọi người an ủi bà Vân - Con bé sẽ ổn cả thôi, bà đừng lo. - Hy vọng là vậy. Ở trong phòng sinh, Vân Vy cứ ngỡ ngày tận thế sắp tới. Cô rất đau, cả người mềm nhũn như bị rút sạch sức lực. Y tá luôn động viên - Cố lên, cố lên. Vân Vy nhắm mắt, vì con, cô sẽ cố gắng. Cô cắn môi, cố hết sức. - Cố thêm chút nữa... Hô hấp của Vân Vy trở nên khó khăn nặng nhọc, y tá giúp cô lau mồ hôi trên trán, tiếp tục động viên. Vân Vy không thể chịu được nữa rồi, cô thực sự rất đau. Cơ thể cô gầy gò ốm yếu, sinh con quả là địa ngục đối với cô - Áaaaaaa! Vân Vy hét lên một tiếng, sau đó cô ngất đi. Tiếng oa oa của trẻ sơ sinh vang lên, ai ai cũng mừng rỡ. Y tá liền lấy đứa bé ra, tuy là sinh non, nhưng bé vẫn rất khoẻ mạnh. Vân Vy mệt quá nên ngất đi, tới khi cô tỉnh dậy thì đã chiều tối. Bà Vân luôn ngồi bên cạnh cô, thấy cô tỉnh lại, bà Vân lập tức hỏi han - Con tỉnh rồi sao, đỡ hơn chưa con? Vân Vy ngơ ngác, cô đảo mắt nhìn xung quanh tìm con - Con của con đâu? Bà Vân liền mỉm cười trấn an cô - Là một bé trai, rất khoẻ mạnh. Rồi bà lại tiến tới chỗ y tá, bế đứa bé tới chỗ Vân Vy. Giây phút nhìn thấy con, Vân Vy oà khóc nức nở. Cô ôm con, trong lòng thầm cảm tạ trời đất vì đã phù hộ cho mẹ con cô. - Mẹ sẽ đặt tên cho con là Vân Mạc Nghiêm nhé. Vân Vy nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con, đưa lên miệng hôn. Bà Vân nhìn cảnh này thì cảm động, bà lại nhớ tới giây phút sinh Vân Vy ra, lúc đó bà cũng hạnh phúc như vậy. Bây giờ chứng kiến con gái mình sinh con, bà không còn mong gì hơn. Hy vọng là những ngày tháng tiếp theo vẫn sẽ yên bình... Cô và hắn, là một cuộc hôn nhân không tình yêu. Cô gặp hắn trong lần xem mắt thứ n của mình, còn hắn thì là lần đầu gặp cô gái ngỗ ngược như cô. Ngày đầu gặp nhau, ma xui quỷ khiến hai người về chung một nhà với nhau. Cô không ưa hắn một chút nào, bởi vì ngay sau khi mới đi đăng kí kết hôn xong, hắn đã để lại cho cô một ấn tượng rất tồi tệ, đó là bỏ lại mình cô ở trước cửa Cục dân chính, hại cô phải ôm cục tức trong bụng mà về đó về tới nhà, Vân Vy mới biết thì ra là bố mẹ hai bên đã tính sẵn tương lai cho cả hai rồi, lần này cô muốn chạy cũng không thể nào chạy thoát nổi. Chuyện này Cố Thừa Duật, chồng cô, cũng đó cô và hắn đã thoả thuận là sẽ không ai can thiệp vào đời sống riêng tư của nhau, đường ai người nấy đi. Nhưng không may là mẹ chồng đã tính kế hoạch sẵn, phòng trường hợp cô và hắn không chịu hợp vào đêm tân hôn, cô cùng hắn triền miên ân ái. Chính cô cũng không hề nhận ra rằng, kể từ giây phút đó, địa ngục của đời cô bắt đầu ập tới. Ngày hôm sau...Những tia sáng mặt trời yếu ớt len lỏi từ khe cửa sổ vào trong phòng, dường như mọi tàn cuộc của đêm hôm qua đã được ai đó dọn hết không để lại một giấu tích gì nữa. Mà còn có thể là ai dọn cơ chứ?Vân Vy nhức đầu cố mở mắt ra, đầu tiên là cô ngẩn người nằm bất động nhìn lên trần nhà lạ lẫm. Dường như cô vẫn chưa tỉnh ngủ, và đây...là đâu ta? Thôi cứ mặc kệ đi, cô mệt chết đi là Vân Vy lại nhắm mắt vào chuẩn bị ngủ tiếp thì đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó mà mở bừng mắt ra. Đây là...đây là...nhà chồng của cô? Đúng rồi, hôm qua cô và tên Cố Thừa Duật kia đã kết hôn với nhau, cô bây giờ đã chính thức là Cố thiếu phu nhân rồi. Sao cô lại có thể quên mất chuyện này chứ? Đãng trí, đãng trí quá khi vừa ngồi dậy, lập tức cơn đau ê ẩm truyền từ hạ thân bên dưới lên. Lúc này cô mới nhìn kĩ xung quanh thêm một lần nữa, xong rồi lại nhìn xuống dưới người cô không có mặc gì hết! Má ơi, rốt cuộc đêm qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Còn có...còn có cả vết máu đo đỏ chói mắt dính trên ga giường Vy sốc tới nỗi ôm miệng lại để ngăn bản thân mình hét lên. Không được, cô phải thật bình tĩnh. Vết máu kia chứng tỏ rằng, đêm qua cô và hắn đã xảy ra chuyện, không thể nào cãi vào đâu được Tức chết đi được!- Quả nhiên, tên đàn ông lòng lang dạ sói, lẽ ra lúc đầu mình không nên tin hắn ta làm gì. Hắn nói là khi kết hôn thì đường ai nấy đi, thật không ngờ hắn cũng trở mặt nhanh thật Vy vừa lẩm bẩm, vừa nắm chặt bàn tay lại thành nắm đấm. Lúc này đây, cô chỉ muốn đấm người. Thứ quý giá nhất mà cô đã giữ gìn suốt 25 năm, cuối cùng lại bị tên lưu manh vô lại đó cướp đi. Giờ có nói gì nữa cũng vô ích mà thôi...Lẽ ra cô định để giành lần đầu tiên của mình cho người đàn ông mà cô yêu, nhưng giờ thì hay rồi. Cố Thừa Duật, cứ đợi đấy cho tôi!Đúng lúc đó, ở bên ngoài có người hầu lễ phép gõ cửa- Thiếu phu nhân, mời cô xuống dưới nhà ăn sáng người hầu gọi, Vân Vy liền trả lời vọng ra- Tôi biết rồi, tôi xuống Vy cố nén cơn tức trong người, đứng dậy và đi thay quần áo trước đã. Hôm nay là ngày đầu tiên cô ở nhà chồng, phải gây ấn tượng tốt với bố mẹ chồng thì sau này mới có thể trị được tên Cố Thừa Duật. Cục tức này, cô sẽ từ từ trả dưới nhà, bố mẹ chồng đã ngồi chờ sẵn đó. Và còn có cả tên thủ phạm hôm qua đã làm chuyện xấu với cô, giờ này mà hắn ta vẫn còn có thể ngồi ung dung ăn ngon miệng được, nhìn có tức không chứ?Thấy Vân Vy bước xuống, lập tức người hầu đồng thanh cúi chào- Chào thiếu phu nhân!Cố phu nhân nghe vậy liền quay sang Vân Vy, vẫy vẫy tay cô lại. Hôm nay có vẻ như tâm trạng của bà mẹ chồng này rất tốt, đột nhiên cô không còn cảm thấy áp lực nữa. Cô cũng tự nhiên hơn mà bước về phía mẹ chồng- Con chào bố, con chào mẹ!Người nào đó vẫn ngồi ăn coi như chưa có chuyện gì xảy ra, thậm chí còn tự nhủ rằng sẽ coi cô là không khí. Nhưng đương nhiên Vân Vy cũng không thèm nhìn mặt Cố Thừa Duật lấy một cái, cô liền kéo ghế lại và ngồi bên cạnh mẹ phu nhân dường như là ngày đầu gặp Vân Vy đã vô cùng thích cô rồi, bà khẽ liếc nhìn cô và ngay lập tức vết hôn đỏ chói trên cổ cô lộ ra. Bà mỉm cười thoả mãn."Thế là ổn rồi, hai đứa nó cuối cùng cũng gạo nấu thành cơm rồi." Bà cười thằm trong lão gia cũng rất thích đứa con dâu như Vân Vy, ông liền cất tiếng hỏi thăm cô- Hai đứa đêm qua thế nào, có chỗ nào không hài lòng về nhau không?Nghe bố chồng hỏi câu này, Vân Vy len lén liếc nhìn Cố Thừa Duật, vô tình cô cũng bắt gặp ánh mắt hắn cũng đang nhìn mình chằm chằm. Không hiểu sao trái tim cô khẽ hoảng loạn mà đập loạn nhịp, cô liền quay sang chỗ khác như một phản xạ tự Thừa Duật nhàn nhạt trả lời cho có- Rất tốt ạ!Nhưng ngược lại, khi nghe thấy Cố Thừa Duật nói vậy, Vân Vy lại cảm thấy tức trong lòng. Tốt cái con khỉ, chỉ có hắn tốt thôi, còn cô thì suy cho cùng vẫn là người chịu thiệt thòi nhiều phu nhân nghe con trai cưng trả lời như vậy thì vui lắm, bà cười rồi nắm lấy tay Vân Vy đầy yêu thương- Thừa Duật, con đó, làm con bé đỏ mặt rồi. Sau này phải đối tốt với con bé một chút, nhẹ nhàng một chút, nghe chưa?Vân Vy đang thong thả nhấp một ngụm sữa, nghe mẹ chồng nói vậy cô suýt chút nữa thì sặc. Ặc, bà mẹ chồng này của cô trí tưởng tượng cũng thật là phong phú ha. Cái nhà này hài hước ghê ta?Nhưng Vân Vy xấu hổ là thật, những lời nói mờ ám được nói ra một cách dễ dàng như vậy, bảo sao cô lại không xấu hổ chứ? Cái da mặt này của cô rất mỏng nha- Khụ khụ...mẹ à, không phải như mẹ nghĩ đâu...Vừa nói cô vừa trợn mắt lườm Cố Thừa Duật một cái. Hai chân dưới gầm bàn cũng không nhịn được cơn tức mà khẽ đá hắn. Cố Thừa Duật nhăn mày, trợn lại mắt nhìn cô. Nhưng cả hai cũng không ai dám nói gì thêm, bậc trưởng bối nhìn thấy thì chỉ che miệng cười tủm cảm, quả thật rất tình cảm. Không hổ là con trai cưng của nhà họ Cố, không bao giờ làm bố mẹ thất chồng liền gắp thật nhiều thịt vào bát của Vân Vy- Con ăn nhiều vào, bồi bổ cho thật tốt ha. Nhìn con gầy như vậy, mẹ chỉ sợ con sẽ bị Thừa Duật bắt nạt nhiều mà khụ...Lần thứ 2 Vân Vy sặc sữa, cô đành miễn cưỡng nặn ra nụ cười méo mó với mẹ chồng- Dạ...dạ...- Mẹ, đừng làm vợ con Thừa Duật cũng không thể chịu nổi những lời nói cực kì mờ ám của mẹ nữa, liền lên tiếng giải vây cho Vân Vy. Hắn cũng chỉ là vì bản thân mình mà thôi, hoàn toàn không hề có ý gì hành động này trong mắt bố mẹ hắn thì lại khiến cho hai người hài lòng vô cùng. Mới cưới về có một hôm mà đã biết bênh vực nhau rồi. Cứ cái đà này sẽ sớm được bồng cháu nội mà tới cháu nội, Cố phu nhân lại vô cùng thích khi kết thúc bữa sáng đầu tiên ở nhà chồng của cô trong bầu không khí ngượng ngùng, cô liền trở về phòng. Tới phòng cô mới dám lộ ra vẻ mặt tức giận vô cùng của Thừa Duật, hắn ta được lắm! Hay cho câu "Đừng làm vợ con sợ", ai thèm làm vợ của hắn chứ? Nếu không phải là vì bố mẹ gài bẫy cô, cô nhất định sẽ không kết hôn với thể loại lòng lang dạ sói nhỏ tới lớn, chưa có ai dám khiến cho cô chịu ấm ức như vậy. Nghĩ mà vừa tức vừa tủi lúc cô đang say sưa chửi Cố Thừa Duật, nhắc tới Tào Tháo là Tào Tháo tới ngay. Hắn ta mở cửa bước vào, trên tay cầm một hộp thuốc. Hắn chán ghét tới nỗi không muốn nhìn mặt cô dù chỉ một lần, ngay lập tức vứt hộp thuốc xuống giường cho cô- Có vẻ như cô còn ý thức được việc đêm qua cô câu dẫn tôi!Cố Thừa Duật nhếch môi cười nhàn nhạt, nhìn cô bằng nửa con mắt khinh miệt. Hắn ta nói như đúng rồi ý!Vân Vy nghe vậy tức giận trợn con mắt lên- Tôi câu dẫn anh? Là anh cố tình làm trái với thoả thuận của hai chúng ta từ trước thì Ồ?Cố Thừa Duật khẽ nhếch môi, hắn tựa như vừa nghe được một câu chuyện buồn cười nhất thế gian- Có giấy tờ nào viết tôi không được chạm vào cô không? Còn nữa, là cô dâu dẫn tôi!Cố Thừa Duật lạnh giọng, cố tình nhấn mạnh câu "Là cô câu dẫn tôi". Vẻ mặt của hắn chỉ trong chốc lát đã thay đổi một cách đáng sợ như vậy, không hiểu vì sao sống lưng Vân Vy khẽ run lúc này cũng liếc đến hộp thuốc mà Cố Thừa Duật vừa vứt cho cô, là thuốc tránh thai khẩn cấp. Không cần hắn nói, cô cũng hiểu ý của hắn là Được thôi, tôi cũng không muốn sinh con cho loại người như hằm hằm lườm hắn, cầm thuốc lên và trực tiếp bỏ vào mồm nhai rôm rả. Lúc này cô chỉ coi Cố Thừa Duật là viên thuốc tránh thai đó, để cô hung hăng cắn xé trả môi Cố Thừa Duật giật giật, cô cũng coi như là hiểu chuyện. Tận mắt nhìn thấy cô nuốt viên thuốc tránh thai xong, hắn mới yên tâm rời hắn ta vừa xoay lưng bước ra khỏi phòng thì cũng là lúc đường ai nấy đi. Cô và hắn giống như là người qua đường mà thôi. Vì là người qua đường, nên mãi mãi không chung một con khi Cố Thừa Duật đi được một lúc, Vân Vy liền kiếm cớ là đi mua đồ rồi tới bar giải khuây. Cuộc sống hôn nhân như này, cô quả thực không quen. Cô đã quen cuộc sống chơi bời buông thả trước đây rồi, bây giờ bảo cô làm một người vợ hiền ở nhà chờ chồng ư? Mơ đi. Có khi, Cố Thừa Duật ở bên ngoài cũng có người phụ nữ khác cũng ngày sau đó, Vân Vy và Cố Thừa Duật vẫn tiếp tục chiến tranh lạnh. Ngủ cùng 1 chiếc giường lớn nhưng mỗi người quay sang một bên khác. Cố Thừa Duật thì đi sớm về khuya, còn cô ở nhà chơi game hoặc là đi bar quẩy. Cuộc sống vô cùng nhàm chán tới mức cô còn cảm giác như không phải là mình đang lấy mà đâu ai có thể biết trước được tương lai? Truyện ÔNG XÃ VÔ TÂM PHU NHÂN, CÒN MUỐN CHẠY? Vân Vy ngồi trên giường, đầu óc choáng váng. Cô khẽ lắc đầu mấy lần, nhưng dường như cô càng cố lắc đầu thì đầu cô lại càng choáng váng hơn. Hơi thở của cô dần trở nên nặng nhọc, cô vô thức hướng đôi mắt xinh đẹp về cửa phòng tắm. Cô biết, bên trong đó, chính là người chồng mới cưới của cô, Cố Thừa Duật. Cô cũng không rõ loại cảm giác gì đang len lỏi trong trí óc cô nữa, dường như cô đang khao khát một điều gì đó... Khao khát ư? Cô khẽ lắc đầu cho tỉnh táo. Không được, tuyệt đối không được. Nhưng sao đầu óc cô lại càng choáng váng hơn thế này. Hơn nữa, cô cảm thấy rất nóng. Có trời mới biết, lúc này ở bên ngoài rét lạnh cỡ nào, tuyết rơi phủ khắp sân biệt thự Cố gia. Thế mà lúc này cô lại cảm thấy nóng, từng đợt khó chịu như đang thay nhau dày vò cô. Đúng lúc đó, Cố Thừa Duật từ phòng tắm bước ra, bên dưới chỉ quấn mỗi khăn tắm màu trắng. Như một phản xạ tự nhiên, cô ngây người ngắm nhìn hắn. Trong lúc Cố Thừa Duật kiên nhẫn thay quần áo cho Vân Vy, hai mắt cô không ngừng mơ hồ. Đầu óc cô lúc này chỉ có duy nhất một hình ảnh đang ngự anh ấy!Nhưng anh ấy là ai, vì sao cô lại không nhớ rõ. Cô chỉ biết là anh ấy là một người rất quan trọng đối với mình, nhưng đến cả mặt mũi của anh ấy thế nào, tên của anh ấy là gì cô cũng không nhớ nổi nữa mắt Vân Vy ngập nước mắt, cô nhìn Cố Thừa Duật chằm Thừa Duật thay xong đồ ngủ cho Vân Vy, hắn định đi thì bị Vân Vy kéo tay thêm lần Anh đừng đi mà, đừng rời xa Vy ôm tay Cố Thừa Duật, khóc lóc. Cố Thừa Duật hốt hoảng, không nghĩ rằng cô khi uống say lại khóc lóc như vậy. Hắn không biết làm gì để dỗ cô, đành ôm lấy Được rồi, tôi không vừa nói vừa vỗ lưng dỗ dành cô. Kì thực hắn không nỡ rời đi, nhưng sợ nếu còn ở lại thì bản thân mình sẽ mất kiểm soát. Cô như một liều thuốc phiện, khiến cho người ta mê mẩn không thôi. Khi đã chạm vào rồi thì lưu luyến không muốn thể Vân Vy mềm mại, nằm ngoan ngoãn trong lòng Cố Thừa Duật như đóa hoa nở rộ. Khi nãy thay đồ cho cô, hắn hơi chần chừ không biết có nên cởi cả đồ lót của cô ra hay không. Nhưng cuối cùng hắn vẫn cởi hết ra để cho cô thoải mái đi thể mềm mại nằm trong lòng, chỉ cách một lớp ảo ngủ mỏng manh, toàn bộ cảnh xuân không chút che đậy sẽ hiện lên. Như này sao Cố Thừa Duật có thể không động lòng?Vân Vy ngước mắt lên nhìn hắn, cô áp hai tay nhỏ nhắn xinh xắn lên khuôn mặt anh tuấn trước mặt mình, cô nhắm mắt vào rồi rướn người lên, môi cô chạm nhẹ lên môi Vy cưỡng hôn Cố Thừa Duật?Cố Thừa Duật không khỏi bất ngờ, hắn dùng sức đẩy Vân Vy ra, cảnh cáo cô- Nếu em còn tiếp tục làm loạn thì em sẽ hối lòng Cố Thừa Duật đang cố hết sức kiềm chế bản thân không động vào cô. Hắn không thể cứ thế mà lún sâu hơn Vy mỉm cười đầy dụ hoặc- Hối hận thì sao? Em là vợ anh cơ mà. Đã là vợ chồng...em sẽ không hối hận...Cố Thừa Duật chăm chú nhìn Vân Vy, cánh tay hắn siết chặt eo nhỏ của cô- Em say rồi, em có biết mình đang nói gì không?- Em biết, em biết Vy cũng nhìn thẳng vào đôi mắt âm u của Cố Thừa Duật. Đôi mắt xinh đẹp phủ tầng sương mỏng, mơ hồ mông lung. Cô biết rõ bản thân mình đang làm gì, nhưng cô chỉ muốn níu kéo hắn lại thôi Thừa Duật giữ chặt gáy cô, lại áp môi mình xuống nồng nhiệt hôn. Dù biết Vân Vy bây giờ chỉ là kẻ say, nhưng hắn điên thật rồi, không còn cách nào có thể kiềm chế được bản thân sao ông trời lại bắt hắn phải hận một người mà mình không tài nào hận nổi thế này?Mi mắt Vân Vy run run, yếu ớt đáp lại nụ hôn cuồng nhiệt, sự nóng bỏng dường như đang đốt cháy từng tết bào trong cô. Hai tay cô cũng vòng lên cổ hắn, cô gấp gáp thở Thừa Duật gầm nhẹ, hoàn toàn mất hết lí trí. Hắn ngồi dậy và cởi áo sơ mi của mình ra, sau đó lại cúi xuống hôn cổ cô, dần dần tiến tới hàng xương quai xanh quyến Vy cắn môi, nhưng cũng không thể nào ngăn được bản thân bật lên tiếng rên rỉ khe khẽ. Cố Thừa Duật không chút nương tình, men theo từng đường cong ngọt ngào quyến rũ của cô, lần mò xuống dưới. Đi tới đâu, áo ngủ được cởi ra tới đó, cảnh xuân hiện lên trước mắt Cố Thừa thể ngọc ngà không tì vết, tựa như thánh nữ được đưa lên tế đàn. Dưới ánh trăng, làn da Vân Vy thoáng đỏ ửng, cô theo bản năng mà cắn Thừa Duật mê mẩn ngắm nhìn thân thể của cô khiến cô xấu hổ vô Thừa Duật...Vân Vy miên man gọi tên Cố Thừa Duật. Cô cảm thấy từng sợi dây thần kinh của mình căng như chão, cảm giác như đây là đêm tân hôn của cả Thừa Duật sững người khi lần đầu tiên Vân Vy gọi mình như vậy, đáy mắt hắn loé lên một tia hạnh phúc. Hắn thở dốc, vùi đầu vào khe rãnh quyến rũ trước ngột bị động chạm thân mật khiến cho Vân Vy không quen, cô ưỡn người lên- Ưm...Cố Thừa Duật ngước lên nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, trong lòng rung động mãnh liệt. Hắn gầm nhẹ, bên dưới đột ngột tiến vào sâu trong cơ thể thân Vân Vy co rút mãnh liệt, hai chân cô theo phản xạ mà quấn lấy hắn. Cô không ngừng thở dốc, nhăn mặt đau Đau...Cố Thừa Duật xót xa, liền nhẹ động tác lại. Động tác của hắn nhịp nhàng hơn, sợ rằng sẽ khiến cô chịu tổn Vy cắn môi, ngước mắt nhìn Cố Thừa Duật. Hắn nhíu mày, lập tức cúi xuống đoạt lấy cánh môi cô, nồng nàn Thật là một bé yêu ngọt Thừa Duật vỗ mông cô khiến cho cô đỏ cả mặt, hắn nâng chân cô lên, tiến vào trong cô thêm lần Ưm...Ánh trăng bao phủ lấy hai thân hình đang quấn quýt lấy nhau, khăng khít vô cùng. Cảnh tượng đẹp đẽ khiến cho mặt trăng phải đỏ đêm trôi qua, bình minh lại bao phủ cả một bầu một đêm cuồng loạn, Vân Vy mới lờ đờ mở mắt ra. Cô nhìn lên trần nhà, đầu đau nhức không thể nào nhớ ra nổi đêm qua đã xảy ra những chuyện Còn sớm, ngủ tiếp Vy vẫn chưa phát giác ra điều gì khác lạ, nhắm mắt vào ngủ tiếp. Nhưng khi cô vừa xoay người, toàn thân lại đau nhức vô cùng, nhất là vùng hạ thân bên Vy giật mình mở mắt ra, đầu óc cô không ngừng vận động hết công qua đã xảy ra chuyện gì?Vân Vy nhìn xuống cơ thể trần trụi không một mảnh vải che thân của mình, cô khiếp sợ tới nỗi sắp hét lên thủng cả nóc nhà. Cô không ngừng suy nghĩ, từng cảnh tượng của đêm hôm qua ùa về trong trí óc nôn vào Cố Thừa Duật khi ở trong xe? Sau đó… cô cố tình níu giữ Cố Thừa Duật lại, bắt hắn thay áo cho cô. Rồi… rồi sau đó...Aaaa!Trí óc Vân Vy không ngừng gào thét, không thể nào, không thể nào. Đêm qua là cô đã câu dẫn Cố Thừa Duật, rồi cô cùng hắn trải qua một đêm điên cuồng tới mức bây giờ toàn thân cô còn đau Vy ôm cái mặt đỏ hơn quả cà chua của mình, lúc này đây cô chỉ muốn chạy trốn. Đúng vậy, cô không còn mặt mũi gì để nhìn Cố Thừa Duật nữa rồi. Thật sự rất xấu Vy không nghĩ tửu lượng của mình lại tệ tới vậy. Biết thế cô đã không uống rồi, tất cả là do tên Hắc Sát kia hại giờ cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tội đúng lúc Vân Vy đang điên cuồng tổng sỉ vả bản thân trên giường, lúc đó cánh cửa phòng đột ngột mở ra. Vân Vy hoảng hốt vô cùng, cô lập tức kéo chăn lại trùm lên là thợ sách!Cố Thừa Duật tay cầm bát cháo dinh dưỡng đứng ở ngoài, thấy cô đang trốn trong chăn, khoé môi hắn khẽ cong bước tới chỗ cô, đặt cháo xuống Vy vẫn thầm cầu nguyện rằng Cố Thừa Duật sẽ sớm rời đi. Nào ngờ hắn thẳng tay mở chăn của cô ra, cả cơ thể xụi lơ lại cứ thế được phơi Vy hoảng loạn, chưa kịp định hồn lại thì Cố Thừa Duật đã kéo cô lại gần mình- Dậy rồi thì ăn Vy xấu hổ, hai tay đưa lên cố che hết đi thân thể của mình. Nhưng cũng chỉ vô ích mà Tôi...tôi muốn đi mặc quần Ăn xong hẵng mặc!Cố Thừa Duật ra lệnh, hắn múc một thìa cháo rồi đưa tới gần miệng cô. Thế nhưng cô vẫn xấu hổ- Nhưng...nhưng...- Cơ thể em chỗ nào tôi chưa từng thấy, còn che làm gì. Nghe lời, ăn để bồi bổ trước Vy xấu hổ, mặt đỏ hơn quả cà chua. Cố Thừa Duật bắt cô há miệng ra ăn cháo dinh dưỡng để bồi bổ. Vân Vy vừa ăn, vừa nghĩ xem tiếp đó nên chui vào cái lỗ nào cho bớt xấu hổ đây?Cố Thừa Duật đương nhiên biết cô đang nghĩ gì. Sau khi ăn xong, hắn tự biết ra ngoài để cô thay quần Vy nhìn theo bóng dáng Cố Thừa Duật khuất dần, trái tim cô lại đập Thừa Duật...hắn tự tay nấu bữa sáng cho cô, rồi còn bưng lên tận phòng cho cô ăn. Nghĩ tới đây, Vân Vy vừa cảm thấy ngại ngùng, nhưng cũng... có chút hạnh phúc.

ông xã vô tâm phu nhân